CHIỀU LANG THANG
Thơ Duy Sắc
Chiều hè
anh lang thang mà không biết đi đâu
em ạ
Ừ thì anh cứ đi thôi
Mệt lắm, buồn lắm
Em biết không,
dạo này anh thấy mình già
Ừ thì già phải rồi
Hôm bữa anh về xóm cũ
Nhỏ em gái nhà bên cứ gọi chú em ơi
Nó bé hơn anh có tám tuổi thôi
Anh mới hỏi em gọi ai là chú
Nó cười
Nó nói chú chứ ai
Trời ơi trời
Anh chửi nó một hơi
Nó nói rằng mặt anh già hơn tuổi
Nhỏ ấy hình như không có ai theo đuổi
Mối tình đầu từ lúc tuổi đôi mươi
Nghe phong phanh chia tay đã lâu rồi
Nó lúc trước cũng thích anh nhiều lắm
Nhưng dạo này nhỏ ốm như con mắm
Mặt mụn không, anh nhìn biết thất tình
Anh bảo nhỏ đừng trêu anh nữa nhé
Chú cái gì
Em cứ gọi anh đi
Gọi như thế để cho anh thấy trẻ
Nó liền cười
Nó bảo bớt giỡn đi
Cái mặt anh nếp nhăn y như khỉ
Hãm tài ghê, anh em cái nỗi gì
Lo làm ăn cho chí thú đi
Chú là chú khỏi anh em gì hết
Em thấy không
Anh bực lắm
Nhỏ đó chơi khăm mình
Anh thông cảm vì nó cũng thất tình
Ai biểu chảnh mộng mơ cao xa quá
Anh lang thang đến công viên ghế đá
Một cụ già đang nhặt lá vàng rơi
Cụ nhìn anh, cụ liền nở nụ cười
Cụ hỏi
Này có phải chú chờ người yêu hả
Cái mặt chú nhìn nó sao tàn tạ
Chú về nhà soi kiếng thử lại xem
Cái mặt này mà hò hẹn với em
Tui nói thiệt chục em đều chạy hết
Anh nghe xong thấy trong người mắc mệt
Anh về nhà ngồi bệt nghĩ bâng quơ
Biết rằng mình cô đơn chẳng ai chờ
Anh lấy bút lại làm thơ tự sự.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét