Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

THƠ CŨ THỜI HỌC SINH

 THƠ CŨ THỜI HỌC SINH

Marie Curie 1998

Lưu bút viết dở 

Duy Sắc 2001

Đoàn trường tổ chức hội thi

Cắm hoa mừng tám với thì tháng ba

Thằng Nam kêu cả lớp ra

Đoàn viên hai đứa để mà đi thi

Bảo giơ tay ngay tức thì

Rủ thêm thằng Săc cùng đi chung liền

Hai thằng nhận sẵn cọc tiền

Nam kia nó nói là tiền mua hoa

Tụi bay không được xài nha

Đoàn trường phát chỉ có là bấy nhiêu

Bảo nhìn Nam hỏi bao nhiêu

Nó đưa một sắp khá nhiều hai trăm

Sắc nhìn trong bụng nghĩ thầm

Hoa giờ mắc lắm mua làm sao đây

Bảo kêu ê Sắc thế này

Tụi mình cố gắng kỳ này đi thi

Giải thưởng chắc có đáng chi

Cái bằng khen với lại thì vỗ tay

Bây giờ tao tính thế này

Hồi nãy tao đếm nhiêu đây năm ngàn

Hoa giờ phải cỡ mười ngàn

Lớp khác tụi nó chơi toàn hoa tươi

Cái bình cũng đẹp quá trời

Tao mày hai đứa đánh hồi sẽ thua

Sắc rằng gom góp cũng vừa

Bây giờ ta sẽ giả vờ đi coi

Tụi mình lượm mấy bông rơi

Cành người ta bỏ xong rồi cắm lên

Bảo ừ vậy phải lẹ lên

Coi chừng nó héo hết trơn bể kèo

Hai thằng giả bộ làm eo

Đi qua đi lại lèo nhèo khen chê

Lâu lâu cúi lượm cái que

Xin mấy bông rụng nói về chưng chơi

Một vòng mệt đứt cả hơi

Bảo kêu mệt quá nghỉ thôi chút mày

Tao giờ khát nước lắm đây

Tụi kia nó được uống này uống kia

Mình cũng mang tiếng đi thi

Bạn bè chẳng có đứa đi phụ làm

Lớp mình nó quá vô tâm

Bỏ tao mày giữa đám hâm thế này

Thế mày định tính sao đây

Căn tin bên cạnh thôi mày qua coi

Hai chai nước suối đủ rồi

Đừng mua nước ngọt uống hồi khát thêm

Bảo ừ mày đứng chờ hen

Để tao qua bển rồi xem thế nào

Mày coi bông cắm thế nào

Lo mà sắp xếp nó vào cho ngay

Tao đi mua nước về ngay

Tụi mình sẽ uống hai chai nhe mày

Sắc rằng thôi cứ tuỳ mày

Nhưng mà mày nhớ đi ngay rồi về

Bảo đi một lúc chán chê

Sắc nhìn thấy nó cầm về hai chai

Cô ca với đá nhe mày

Bảo cười tính hết nhiêu đây ba ngàn

Bây giờ còn đúng hai ngàn

Tao mày chia nhé khỏi bàn mất công

Sắc ừ thôi khỏi lòng vòng

Hoa tao đã cắm lên xong hết rồi

Giờ thiếu mỗi cái bình thôi

Bảo cười mày nghĩ xa xôi làm gì

Đây nè cắm đại vô ly

Nước kia mình đổ tức thì ra ngay

Sắc rằng mày đúng là hay

Nãy giờ tao đứng nghĩ hoài không ra

Vậy là xong bữa cắm hoa

Cái ly cộng với lại hoa dư tiền

Hai thằng ra đứng ngoài hiên 

Cười vui hí hửng chia tiền cắm hoa

Đúng là tuổi nhỏ điêu ngoa

Ăn bớt ăn xén thật là xấu ghê

Bảo kêu thôi tụi mình về

Ngày mai đi học ôn thi giữa kỳ

Sáng ra cả lớp rù rì

Sắc nằm sấp mặt cúi gì làm thinh

Cố nghe cho rõ tình hình

Thì ra thầy giáo có tình với ai

Đứa nào cầm lá thư tay

Để lộ hết thảy chuyện này xì ra

Thằng Ẩn bù lô bù loa

Rằng Thiên Hương mới nhận hoa của thầy

Kèm theo một lá thư này

Tao đọc trước lớp tụi mày nghe chơi

Đúng là rõ khổ thầy tôi

Ổng bị tụi nhóc nó chơi khăm rồi

Trí nói ê thằng dở hơi

Tào lao gì đó có thôi không mày

Chuyện này là chuyện của thầy

Mắc mớ chi hả mày bày ra đây

Ẩn cười tao thấy nó hay

Vui nên mới kể tụi bay nghe mà

Thiên Hương nó ở đây nè

Tụi bay hỏi thử để mà rõ hơn

Trí la đừng có lôm côm

Tao đây rất gét cái mồm tào lao

Đứa nài dám cãi lời tao

Lát trưa xong học là tao xử liền

Bảo cười Ẩn rõ đồ điên

Mày im đi cái luyên thuyên tầm xàm

Chuyện mình không chịu lo làm

Chuyện người tí tởn càm ràm nhiều vô

Lát thầy ổng sẽ đi vô

Tao mách thầy sẽ chửi cho ngập đầu

Thanh nói chuyện có gì đâu

Tụi bay làm quá với nhau làm gì

Ngọc Lan nói thôi im đi

Từ xa thầy giáo tức thì bước vô

Cả lớp nghiêm đứng ra trò

Sau giây im lặng thầy hô mời ngồi

Bây giờ lên khảo bài thôi

Để xem trong sổ bữa rồi ai chưa

Cả bọn lật sách say sưa

Lầm bầm ôn vở như chưa biết gì

Thầy kêu tên Ẩn tức thì

Mời em lên bảng đứng ghi trả lời

Hết hồn Ẩn để phấn rơi

Nó nghĩ trong bụng ổng chơi lại mình

Chắc là chuyện lá thư tình

Thôi thì xem thử tình hình ra sao

Không thuộc bài cũng không sao

Bữa sau trả lại mất đâu đi nào

Lầm bầm suy nghĩ hồi lâu

Thầy kêu em đã thuộc làu hết chưa

Khỏi mà cứ mãi dây dưa

Bây giờ tui hỏi nếu chưa thì về

Không điểm cho lẹ khỏi chờ 

Để cho bạn khác hết giờ đến nơi

Ẩn thưa em đã thuộc rồi

Dạ thầy cứ hỏi đi thôi em chờ

Cả lớp nhìn nó liền ồ

Được rồi em hãy đọc thơ bài này

Xuân Quỳnh bài Sóng đọc ngay

Song xuôi bình giải cho hay xem nào

Ẳn nhìn cả lớp xì xào

Vò đầu bứt tóc thì thào đọc thơ

Thơ rằng sóng có từ mưa

Sóng kia ngoài biển do mưa tạo thành

Thằng Nho nhắc bạn rất nhanh

Sóng là do nước tạo thành mà cha

Kha cười tao thấy nhảm nha

Không thuộc nói mẹ để mà tao lên

Bảo ngồi dưới nhéo thằng Lâm

Ê mày thằng Ẩn lầm bầm tào lao

Sóng có từ mưa hồi nào

Sóng là do biển nó trào lên thôi

Lâm cười mày lại dở hơi

Sóng kia do bởi ông trời đó ba

Lớp ồn nhiều đứa lo ra

Thầy hô im lặng nhìn qua Ẩn cười

Vậy là tui đã hiểu rồi

Giờ em về chỗ để người khác lên

Ẩn đi về chỗ buồn tênh

Thầy kêu em Trí mau lên khảo bài

Trí nghe muốn nổ lỗ tai

Tay cầm cuốn sách đi ngay khỏi bàn

Trên bục thầy gõ lên bàn

Mời em đọc thử một bài thơ nha

Truyện Kiều em chắc học qua

Hôm nay em hãy đọc ra xem nào

Trí nhìn dưới lớp lao nhao

Nó suy nghĩ mãi làm sao bây giờ

Nho rằng trong cõi người ta

Ai ai cũng thấy tiền mà chẳng ham

Trí nghe được một chữ ham

Đọc liền một mạch rằng tham sẽ giàu

Thuý Kiều tài giỏi làm sao

Anh hùng cái thế chém đầu Mã Nhi

Tài năng xuất tuổi thiếu nhi

Mới mười lăm tuổi đã đi giết thù

Thầy nghe tai muốn phát ù

Nghĩ rằng tụi nhỏ sao ngu vậy nè

Xuốt ngày quậy phá hội hè 

Thiệt là quá đáng thôi về chỗ đi

Bây giờ các bạn muốn gì

Học hành làm biếng cái gì cũng hay

Tốt nghiệp rớt chắc phen này

Cứ ngồi lảm nhảm chuyện này chuyện kia

Trong lớp ăn vụng lia chia

Học hành như thế mai zìa chăn trâu

Thiệt làm tui bực phát rầu

Từ giờ lo học tuần sau trả bài

Nếu ai không thuộc đuổi ngay

Phụ huynh mời đến chọn ngày bàn giao.

SẴN SÀNG CHƯA EM?

 SẴN SÀNG CHƯA EM?

Thơ Duy Sắc

Em ơi em đang ở đâu?

Ở nơi ấy đã bắt đầu chuộc chiến

Anh nghe thấy tiếng ra da truyền tin

Tít, tít, tít

Nơi chân trời có rất nhiều ánh chớp của lửa đạn

Đêm đêm ánh hoả châu sáng ngời

Tiếng nổ

Tiếng la

Tiếng gào

Tiếng khóc

Những ngôi nhà đổ sập xuống

Những ruộng vườn bị cày xới bởi đạn bom


Em đang ở đâu?

Em có nghe thấy tiếng anh gọi không?

Thông tin đã bị đứt rồi chăng?

Cúp điện

Những chiếc vệ tinh bị bắn cháy

Những tiếng máy bay gào thét trên bầu trời


Em đang ở đâu?

Tiếng đạn pháo gầm rú inh tai

Tiếng cắc bùm từ những nơi bắn tỉa

Tiếng súng máy liên thanh man rợ

Tiếng thét của tên lửa hành trình

Nút ấn hạt  nhân đã sẵn sàng khai hoả

Lệnh di tản đã được ban ra

Chạy

Chạy và chạy

Mọi người sẽ về đâu?

Khi bão lửa phủ trên đầu!


Kìa em

Máy bay cháy, nó đang rơi

Những con tàu ngoài biển khơi đang nổ

Âm thanh u u của những cái tàu ngầm

Mệnh lệnh tấn công đã lan truyền đi khắp

Thế giới ảm đạm một màu đau thương

Những chiếc xe tăng

Hàng không mẫu hạm

Bọn thám báo

Bọn biệt kích

Những pha cận chiến thủ tiêu đối thủ


Em đang ở đâu?

Nơi biển sâu vùi chôn đời thuỷ thủ

Phi công chết mà không nhìn được đất quê hương

Tàu vũ trụ đang đi về đâu

Cuộc tháo chạy

Kinh hoàng

Người có tiền lo mất của

Người nghèo khổ lại đi hôi

Kinh khủng


Sa mạc mênh mông rộng

Không nước

Không thức ăn

Rừng thiêng nước độc

Bệnh tật đầy mình

Biển khơi bao la

Một manh ván cũng cưu mang sự sồng


Em đang ở đâu?

Em có nghe thấy tiếng nổ ở trên đầu?

Bao nhiêu giếng dầu bốc lữa

Bao nhiêu con lạc đà tan xác bên gốc cây chà là

Những cánh đồng lúa nước ẩn chứa bom mìn

Rừng già bạt ngàn chôn xác chiến binh


Ôi chiến tranh

Lòng người ly tán

Tình thương không còn

Thù hận bốc cao

Thế giới này đang bên bờ huỷ diệt

Bởi lòng tham


Em đang ở đâu?

KIẾP VONG NÔ

 KIẾP VONG NÔ

Thơ Duy Sắc 2016

Trăm năm chịu ách thực dân

Người Nam chịu đựng ngàn lần đắng cay

Đầu rơi, máu chảy mỗi ngày

Kẻ thù tiêu diệt hết tay anh hùng

Ông cha khốn khổ tột cùng

Nhà nhà chịu cảnh đeo gông mỗi ngày

Nhờ ai có được hôm nay

Nhờ ai đổ máu cho ngày tự do

Thực dân chúng nó nào cho

Chúng chỉ cướp bóc để no thân mình

Chúng rằng khai hoá văn minh

Tuyên truyền một thứ văn minh tôi đòi

Dân ta suy kiệt giống nòi

Thế giới đâu biết ta người Việt Nam

Lịch sử mình bốn nghìn năm

Thực dân nó phá nát tan không còn

Nỗi nhục đó có gì hơn

Trăm năm mất nước vẫn còn sử xanh

Hôm nay có cảnh thanh bình

Yêu thương gắn kết lại tình đồng hương

Ta trao nhau những yêu thương

Để cùng đi đến con đường ấm no

Độc lập cùng với tự do

Việt Nam tiến tới bến bờ văn minh

Dân mình phải quý dân mình

Thực dân là kẻ khiến mình đánh nhau

Chứ ai thù hận nhau đâu

Người chung một giống tại sao lại thù

Còn không câu hát mẹ ru

Rằng bầu với bí mặc dù khác nhau

Một giàn thì phải thương nhau

Nếu giàn mà sập, bí, bầu còn không

Quá khứ quả thật đau lòng

Nhưng do cái lũ thực dân nó làm

Nó gây ra cảnh hờn căm

Nó gây ra cảnh bắc, nam chia lìa

Nó làm người Việt chia ly

Nó làm dân tộc ta suy yếu dần

Vì nó là lũ thực dân

Chúng chỉ muốn của đâu cần dân ta

Chúng chia đất nước chúng ta

Bởi vì chúng sợ dân ta kết đoàn

Chúng tàn sát hết nghĩa quân

Những ai yêu nước chúng đem chém đầu

Chúng có yêu quý ta đâu

Chúng chỉ trọng dụng kẻ nào tay sai

Tay sai đi giết giống loài

Chỉ điểm cho giặc giết người của ta

Bán luôn mồ mả ông cha

Bán luôn tất cả để mình vinh thân

Tất cả do lũ thực dân

Yêu nước là gét thực dân đúng rồi

Vì thực dân cướp nước tôi

Chúng gây chia rẽ giống nòi Việt Nam.

KHÔNG ĐỀ 2

 KHÔNG ĐỀ 2

Thơ Duy Sắc

Bình tĩnh để mà sống

Giữa cuộc đời trầm luân

Khổ cắn răng cố chịu

Đừng nghĩ quẩn làm liều

Đói cơm một vài bữa

Nào có chết mà lo

Áo mặc rách chút xíu

Luyện mũi chỉ đường kim

Nhà cũ dù hơi dột

Ngủ ngon cũng được rồi

Tiền ai chẳng có cần

Tuỳ theo năng lực mình

Tài ít thì phải ít

Chuyện thường là thế mà

Cố lươn lẹo gian ngoa

Thêm vài ba chiếc kẹo

Người ta phát hiện được

Nhiều cái xấu nó theo

Đôi khi cũng là số

Định mệnh đã an bày

Phú quý hay hèn sang

Đều bởi trời cao hết

Tích xưa đã chứng minh

Lắm người nghèo hèn lắm

Xuất thân chỉ ăn mày

Thế mà thành hoàng đế

Cũng lắm người vương giả

Quyền quý rất cao sang

Lụi tàn trong mấy chốc

Ai nào biết trước đâu

Bình tĩnh để nhẹ đầu

Thanh thản những đêm thâu

Bon chen càng gieo nghiệp

Con cháu khổ sau này

Đời chẳng có ai hay

Sáng suốt cờ đến tay

Lúc ấy tha hồ phất.


Ai có tài mình phục

Để họ phát huy tài

Tài họ giúp mọi người

Mình cũng có tí chút

Ai có tài mình gét

Rồi họ cũng gét mình

Chúng ta đều ngán ngẩm

Tài thui chột hết trơn

Người tài thường tự mãn

Đó chỉ là cái tôi

Tài mà không có tôi

Thì phát huy không được

Mình cũng có cái tôi

Nhưng tôi mình nó bé

Thôi thì chịu lép vế

Nhường tôi cho người ta

Tài đi với cái tai

Kiêu căng là cái hoạ

Cái tôi dù có lớn

Chớ có để lộ ra

Khiêm nhường và đức độ

Yêu mến trẻ, kính già

Khoe khoang cho người gét

Chỉ thiệt thòi cho ta

Thiên hạ nhiều người tài

Mỗi một người một vẻ

Ta cùng nhau chia sẻ

Đời trăm sắc muôn hoa.


Tinh thần mệt mỏi quá

Thể xác cũng rệu rã

Cười trong ngàn cay đắng

Khóc với vạn xót xa

Đời vốn là vất vả

Thân phận người cỏn con

Ta lềnh bềnh trôi mãi

Đâu là bến cho ta

Làm sao hết buồn bã

Vui vẻ cho nở hoa

Cắm đầu trong công việc

Ai chia sẻ cùng ta

Đêm nằm nhiều mơ lạ

Mộng đẹp không thể tả

Sáng giật mình thức giấc

Ta đối diện chính mình

Cố để giữ bình tĩnh

Cơn sóng đời bủa vây

Vùng vẫy nhiều dễ đắm

Càng kêu gào càng đau

Tình yêu thương trao nhau

Lòng chân thành chia sẻ

Dù cho đời buồn tẻ

Ta luôn giữ tính người.


Bạn bè gì kỳ quặc

Mình mượn năm chục bạc

Thế mà khinh ra mặt

Chặn cả face book luôn

Vậy mà lúc cần đến

Ngày nào cũng nhắn tin

Giờ biết mình bể nợ

Biệt tăm như cánh chim

Chắc là mình chưa tốt

Không xứng tầm người ta

Họ tránh mặt cũng phải

Làm ăn cần vậy mà

Chứ giờ nói bạn mình

Người ta cũng ngại lắm

Người làm ăn tiền tỷ

Sao dám chơi bạn nghèo

Thân mình mình phải lo

Trách bạn mang khẩu nghiệp

Chúc bạn thành công nhé

Tôi chỉ cầu bình an.


Con ruồi bay trước mặt

Tôi giơ tay vỗ bốp

Con ruồi bay dưới chân

Tôi cúi vỗ cát đét

Tôi vỗ bốp và đét

Hai con ruồi không chết

Chúng nó chạy mất hết

Con kiến đến nó cắn

Tôi lấy ngón tay dí

Nhưng mà nó bé tí

Nghĩ thôi đuổi nó đi

Đuổi mãi nó không đi

Tôi thả hạt đường mía

Tự nhiên kiến bỏ đi

Buồn ngủ mà chẳng ngủ

Muỗi cứ bay vù vù

Chúng nhao nhao đến cắn

Muỗi bâu đầy cái chân

Tôi cứ vờ không biết

Chúng cắn no ngã lăn

Tôi vuốt tay chúng chết

Máu dây ra bê bết

Muỗi tham nên phải chết

Vết cắn ngứa phát mệt

Tôi lấy tay gãi miết

Xong lại nằm ngủ tiếp.


Con ếch kêu ộp ộp

Con cóc kêu kèng kẹc

Con cá kêu ùng ục

Con cò kêu èng ẹc

Con nào cũng biết kêu

Con dế kêu reng réc

Con lợn kêu eng éc

Con người biết nói phét

Đều là tiếng kêu hết

Tiếng nào cũng hay phết

Nhưng tiếng người đặc biệt

Nó khác những tiếng kia

Tiếng người lúc thanh tao

Âm thanh rất nhẹ nhàng

Tâm từ đầy cảm xúc

Lòng thân ái mênh mông

Tiếng người khi bốc đồng

Cơn nóng bùng dữ dội

Tiếng nghe như sóng nổi

Chìm ngỉm hết nghĩa tình

Tiếng người lúc tâm tình

Lời trao nhau tha thiết

Tình yêu thật da diết

Ai nghe cũng vui tai

Tiếng than thở đêm dài

Cả bầu trời sụp đổ

Đời như là bể khổ

Cõi trầm luân đắng cay

Tiếng chẳng ai giống ai

Tuỳ tính người mà khác

Tiếng của kẻ bội bạc

Âm thanh chát và chua

Gió cuốn bay lời hứa

Tiếng này gieo đắng cay

Ôi tiếng và tai tiếng

Nhiều cuộc đời chết điếng

Cũng bởi cái miệng người

Thích phát ra lắm tiếng.


Em trẻ người non dạ

Mới học chút điêu toa

Nên em còn rất vụng

Dễ mất lòng người ta

Vì cuộc sống cả mà

Miếng ăn là trên hết

Em điêu ai cũng biết

Cộng sinh nên im hết

Đời ai chẳng vì ta

Vì người người bảo dại

Em đâu có vĩ đại

Để trong sáng thanh cao

Ai thương ai thật nào

Lúc em ốm và đau

Gia đình cơn túng thiếu

Có ai nào biết đâu

Em vẫn còn trẻ dại

Nên vụng nghĩ trong đầu

Khiến ai cũng đều hiểu

Mọi người truyền tai nhau

Người gét em vì sao

Em có làm gì đâu

Đời ai cũng thế mà

Xảo trá như nhau hết

Có người như kịch sỹ

Cả một đời nhập vai

Bi hài đủ các loại

Ai cũng khen họ tài

Có người như thánh nhân

Đạo đức giả đầy thân

Tâm hồn đầy dòi bọ

Bề ngoài đẹp muôn phần

Em bởi vì non nớt

Thế nên bể hết trơn

Giờ mọi người ngoảnh mặt

Em sẽ luyện nhiều thêm

Mai này thuật tinh thông

Đắc nhân tâm đã thạo

Nói thật hay là sạo

Đố mà phát hiện ra

Em tuổi còn nhỏ mà

Đường đời sẽ tiến xa

Tuy nhiên luật nhân quả

Nó kềm hãm chí ta

Là kỳ đà cản mũi

Nao núng hết tinh thần.

BÚT KÝ VỈA HÈ 15

 BÚT KÝ VỈA HÈ 15

Tác giả Nguyễn Duy Sắc

Trong không khí oi ả nóng

Những cơn mưa như cái bóng ma đêm

Chúng làm rơi lá đầy thềm

Tiếng sấm khiến cho tăng thêm nỗi nhớ

Tôi nghĩ về thời xa nhớ

Giai đoạn tuổi thơ êm đềm bóng mượt

Mà giờ ta không có được

Chiều hôm đó mưa ướt mềm da thịt

Những đứa bé tay đan khít

Chúng tắm mưa đến tối mịt mới về

Có một ông già khệ nệ

Ông chỉ tay hướng ra vệ đường xa

Ông rằng: Ngày đó của ta

Từng đã có cửa có nhà nguy nga

Hôm nay còm cõi thân già

Cô đơn những nẻo đường xa đời nghèo

Lũ nhỏ không hiểu nhìn theo

Ông nói nếu thích thì theo ông nè

Ông kể nhiều chuyện cho nghe

Những dòng tâm sự mùa hè đã qua

Đôi mắt ông nhìn như loà

Ông cầm chiếc gậy trỏ qua con đường

Rằng có hai kẻ bất lương

Tụi nó võ nghệ cao cường lắm nghe

Than là giang hồ bến xe

Vóc người đen trũi hay nhe đôi càng

Trên đầu có một điểm vàng

Nghe đồn là hắn chích nhang ăn thề

Cái miệng như miệng cá trê

Hàm răng chắc khoẻ rất mê ăn hàng

Dáng đi luôn vẻ ngênh ngang

Đối phương nể phục quy hàng rất đông

Tiếng hắn vang cả khúc sông

Đêm đêm hắn thích bềnh bồng lời ca

Hình như hắn không ở nhà

Tấm thân phiêu bạt là cà nhiều nơi

Hắn ra vẻ rất ngạo đời

Hắn đụng với Lửa tay chơi cầu Hàng

Lửa thì tướng tá rất sang

Công tử giàu có thuộc hàng phong lưu

Võ không giỏi nhưng lắm mưu

Hắn không muốn kết oan cừu với ai

Hai tên ngang sức ngang tài

Cũng vì mê đắm cô Hai họ Dầu

Chuyện chẳng có đâu ra đâu

Chỉ vì mê gái đối đầu với nhau

Cuộc chiến xảy ra như sau

Một đêm hè đến đèn màu liu riu

Hai Dầu vẻ mặt buồn hiu

Lửa rằng sao lại ỉu xìu vậy em

Dầu ta tỏ vẻ không thèm

Ả cười khinh khỉnh không xem ra gì

Dầu nhếch mép bảo đi đi

Chỗ này không có việc gì đến anh

Đừng mà sớ rớ lanh chanh

Coi chừng một lát trở thành thây ma

Lửa liền cười ha ha ha

Rằng cô em đúng thiệt là bảnh đây

Khu này hoa lá cỏ cây

Sỏi đá đều thuộc anh đây em à

Em là lữ khách đường xa

Cẩn thận lời nói kẻo mà khổ thân

Nhìn vẻ ngoài đẹp trong ngần

Sao mà lại sống bất cần vậy ta

Hay em buồn chuyện trong nhà

Có gì khó nói để la lo giùm

Hai Dầu rằng đừng um sùm

Việc tôi anh chớ tùm lum xía vào

Chuyện tôi tôi lo chứ sao

Anh đừng ú ớ tào lao ích gì

Mau nhanh cút chỗ khác đi

Bạn tôi mà đến tức thì biết tay

Lửa cười chớ doạ thằng này

Xưa nay ta vốn một tay giang hồ

Đừng nên ăn nói hồ đồ

Nếu không muốn khổ dính vô em à

Nàng hãy theo đến chỗ ta

Một đời nhung lụa kiêu sa đang chờ

Dầu rằng đừng có nằm mơ

Tôi đây không phải ất ơ ngoài đường

Hiện tôi đang đợi người thương

Anh ấy đang ở trên đường đến đây

Kia rồi vừa nói có ngay

Anh Than là bạn tôi đây đến rồi

Anh chớ làm phiền tụi tôi

Thôi chào anh nhé lôi thôi mệt người

Than rằng có ít hoa tươi

Anh muốn em nở nụ cười cái coi

Anh thấy em chịu thiệt thòi

Đêm đêm lạnh lẽo trăng soi một mình

Nhiều người ra mặt coi khinh

Đời em chịu lắm oan tình trái ngang

Giờ tụi mình đi nhà hàng

Anh muốn một bữa ăn sang ra trò

Lửa bước tới, hắn ho ho

Rằng đây sao thể tự do ra vào

Muốn đi muốn đến là sao

Chẳng hay hảo hán xứ nào vậy ta

Mau xưng danh tính liền ra

Nghe lọt tai ta sẽ tha cho về

Dầu rằng sao mệt anh ghê

Anh tránh ra để tui về được không

Than rằng chuyện gì thế ông

Chúng ta liệu có biết không vậy cà

Tôi đang gặp ai vậy ta

Xin mời ông hãy tránh ra coi nào

Lửa cười lớn, mặt ngước cao

Muốn về đâu dễ dàng nào ông anh

Mau xưng họ tên ra nhanh

Tôi tha cho để về nhanh an bình

Than nghĩ thằng này thần kinh

Sao nó lại dám trêu mình ở đây

Hắn nhìn ra phía hàng cây

Than rằng ông chớ có gây oán thù

Tôi vốn đã muốn đi tu

Gác kiếm từ bỏ giang hồ từ lâu

Xin ông hãy lui gót mau

Tôi đây không muốn đánh nhau lúc này

Lửa cười rằng nếu như hay

Mời cùng tỉ thí với đây xem nào

Đừng nên mở giọng tự cao

Tôi đây cũng kẻ anh hào xưa nay

Than cảm thấy nóng máu thay

Hắn liền lùi lại nhe ngay hai càng

Than hét một tiếng rất vang

Hắn rằng giờ có Dầu đang đứng nhìn

Ta không nên để nàng kinh

Bây giờ đến dưới mái đình đàng kia

Lửa cười hay lắm ô kìa

Chúng ta hãy đến chỗ kia tranh tài

Hai tên đi đến đó ngay

Lửa tung áo khoác lộ ngay đôi hàng

Hai kẻ này quá ngang tàng

Nhào vô một lượt be càng đánh nhau

Than đi vài thế võ Tàu

Tiến thoái nhanh nhẹn trước sau nhịp nhàng

Lửa chơi mấy thế võ làng

Thế rất là lạ thuộc hàng truyền gia

Hai bên đấm đá hết ga

Một thằng con nít nó ra đó nhìn

Nó ném cái dép thình lình

Than và Lửa mới giật mình nhìn qua

Thằng nhỏ trong lòng vui quá

Nó nghĩ mình trúng một quả rất ngon

Nó chộp ngay một cái lon

Đưa tay nó bốc hai con dế vào

Than và Lửa bị vô bao

Hai Dầu sợ quá té nhào xuống mương

Vậy là xong một chiến trường

Giang hồ một thuở hết đường thoát thân

Thằng nhỏ nhìn chúng trân trân

Than , Lửa phút chốc tấm thân tù đày

Câu chuyện kết thúc tại đây

Nếu ai mua dế đến ngay chỗ này

Có nhiều tuồng tích rất hay

Ông già cười lớn chỉ tay lên trời

Rằng đời chỉ thế người ơi

Chúng ta ai cũng một thời mà thôi.

ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

 ĐỒNG SÀNG DỊ MỘNG

Thơ Duy Sắc.

Một anh  thi sỹ mộng mơ

Muốn tìm cảm xúc làm thơ cho mình

Anh tìm những ảnh gái xinh

Bắt đầu tưởng tượng mối tình vu vơ

Sau khi tìm kiếm nhiều giờ

Anh cũng tìm thấy nàng thơ yêu kiều

Tâm trạng bắt đầu phiêu phiêu

Trong đầu cảm thấy tình yêu dâng trào

Hồn thơ bay bổng lên cao

Anh bắt đầu thả hồn vào cõi mơ

Nghĩ hoài vẫn chửa ra thơ

Anh ta khó chịu mặt đơ ỉu xìu

Đi qua đi lại buồn hiu

Trong người khó chịu vì thơ không về

Vần gieo nó cứ cà kê

Câu chữ nặng nề không có mùa xuân

Anh ta chỉnh lại áo quần

Trong miệng lẩm bẩm đôi lần: này em

Này em, rồi lại này em

Anh ta chưa biết này em cái gì

Anh uống ngụm nước tức thì

Miệng vẫn lải nhải cái gì này em

Thế là sặc nước tèm lem

Cả thân người bị ướt mèm hết trơn

Ai dè nước lại bôi trơn

Anh ta có trớn đọc liền một hơi

Này em anh sặc nước rồi

Anh sặc vì bởi bờ môi của nàng

Nước nó nhiễu hết tràn lan

Sao mà yêu thế hỡi nàng của anh

Thình lình cô vợ hỏi nhanh

Rằng em nào đó hỡi anh yêu à

Nhà thơ mới ngớ người ra

Nhưng đang cao hứng thế là tiếp câu

Rằng là không phải em đâu

Nàng ấy đang ở trong đầu của anh

Nhưng mà duyên nợ không thành

Vì em nên đã tan tành hết trơn

Đọc xong anh ấy hết hồn

Nghĩ mình nói hớ , tâm hồn hoang mang

Cô vợ vẫn rất nhẹ nhàng

Cô liền một mạch bước sang cạnh bàn

Cô nhìn máy tính trên bàn

Màn hình có ảnh một nàng rất xinh

Bắt đầu cảm thấy bực mình

Cô bê máy tính ngắm nhìn tới lui

Vẻ mặt ngắm nghía xăm soi

Cô cười một cái thế rồi nói ngay

Thì ra là bởi chuyện này

Hôm nay tôi mới được hay tỏ tường

Thơ thẩn với lại yêu đương

Vì tôi cản trở con đường hết trơn

Hôm nay tôi hiểu rõ hơn

Đúng là cô có đẹp hơn con này

Đồng sàng dị mộng là đây

Bây giờ cô sẽ biết tay tui nè

Cô vợ mỉm cười hề hề

Cô ném cái máy hướng về nhà thơ

Tan tành cả một trời thơ

Anh chồng từ đó hết thơ  để làm.

NGÀY MỚI TẶNG NHAU

 NGÀY MỚI TẶNG NHAU

Duy Sac

Ngày mới ta trao những nụ cười

Chúc luôn hạnh phúc nở trên môi

Hanh thông mọi việc, nhiều sức khỏe

Phúc, lộc hân hoan đến mọi người


Ngày mới yêu thương lại vun bồi

Nghĩa tình đầm ấm tỏa muôn nơi

Mong người vững chí qua gian khó

Đêm về ngon giấc ngủ thảnh thơi


Ngày mới chúc nhau mới cuộc đời

Ai đang nghèo khó sớm qua thôi

Chúc người được toại lòng mơ ước

Bình an và sống được yên vui

SẦU TÌNH

 SẦU TÌNH

Duy Sac

Người đi không ngoảnh đầu trở lại

Bởi trái tim đau biết bao lần

Tình xưa như vết thương rỉ máu

Cứ mỗi đêm về lại nhói đau


Người đi để lại bao thương nhớ

Kẻ ở nhìn theo lệ hai hàng

Nhân duyên nghịch cảnh sầu ly biệt

Một nỗi đau tình xẻ làm hai


NDS

XUÂN QUA

 XUÂN QUA

Duy Sac

Xuân đi ta hết xuân thì

Xuân nào cũng thế nó đi lại về

Xuân ta cứ mãi trôi đi

Xuân còn lưu luyến những gì xuân xưa


Xuân đi ta cứ thêm già

Xuân sao vô cảm cứ xa dần dần

Xuân còn đâu nữa tuổi xuân

Xuân đâu tìm lại mùa xuân của mình


Xuân còn đâu nữa xuân xanh

Xuân này ta thấy đời mình tàn xuân

Xuân còn trong những thơ tình

Xuân ta viết tặng người mình từng thương


Xuân đời vốn dĩ vô thường

Xuân ai cũng vậy đều không trở về

Xuân trời cứ mãi lê thê

Xuân đi xuân nó lại về hoài xuân.

CHIỀU U MINH HẠ

 CHIỀU U MINH HẠ

Duy Sac 2004

Vỏ mình trôi giữa U Minh

Hoa Tràm nhè nhẹ rung rinh giữa trời

Ong ruồi bay khắp mọi nơi

Chúng đi tìm mật cho đời ăn ong


Súng, sen theo nước vươn ngồng

Bóng chiều ửng đỏ một dòng kênh trong

Em nhìn làn khói đốt đồng

Rằng quê hương đẹp thật không gì bằng


Vỏ xuôi dòng lướt băng băng

Bốn bề khung cảnh đồng bằng mênh mông

Ta đi dưới ánh nắng hồng

Ước ao đất mẹ luôn trong thanh bình.


Em rằng đây miệt U Minh

Đất nghèo chỉ có nghĩa tình đãi nhau

Quanh năm mưa gió dãi dầu

Đời tuy vất vả nhưng đâu có buồn


Hỏi rằng anh có thích không

Em đây chưa biết má hồng, phấn son

Da ngăm quen với nước phèn

Áo nâu, tóc rối lấm lem đất bùn


Nơi này tràm ngạt ngào hương

Tình em giản dị như màu phù sa

Người quê chất phác thiệt thà

Nếu thương anh hãy nói ra thật lòng


Đừng gieo lời lẽ bướm ong

Để em ôm giấc mộng lòng viễn vông

Để rồi héo hắt chờ mong

Người đi muôn nẻo xong không quay về.

MÙA HÈ QUA

 MÙA HÈ QUA

Duy Sac 2005

Hè qua rồi lại hè sang

Trống trường đưa đón bao lần học sinh

Hè xưa lứa tuổi chúng mình

Mộng mơ với cánh phượng xinh dại khờ


Hè nay cũng giống hè xưa

Chỉ là ta đã sắp già thế thôi

Phượng bay, tim lại bồi hồi

Nhớ thầy, nhớ bạn, còn ai nhớ mình


Dòng đời phiêu dạt lênh đênh

Đời ta như cánh lục bình mãi trôi

Lang thang cuối đất cùng trời

Ai từng có thật thảnh thơi an nhàn


Kiếp người quả thật gian nan

Chẳng ai biết được hèn sang thế nào

Trẻ người háo thắng tự cao

Già ngồi ngẫm lại có nào hơn ai


Dại vì ta tưởng mình tài

Ngu vì ảo tưởng chẳng ai hơn mình

Cho nên mới bị người khinh

Cô đơn đối diện với mình mỗi đêm


Ve sầu léo nhéo hàng đêm

Ai nghe tiếng ấy chỉ buồn dâng lên

Đời ve chốc lát rồi tàn

Nhưng ve vẫn cố than van làm gì


Mùa hè liên tiếp qua đi

Phượng bao mùa có khác gì năm xưa

Hoa luôn rực rỡ theo mùa

Đời người đẹp nhất khi qua hết đời.

TRIỆU THỊ TRINH KHƠI NGHĨA

 TRIỆU THỊ TRINH KHỞI NGHĨA

Duy Sac 2003

Trăng vàng soi sáng núi Nưa

Rừng sâu vang tiếng gươm khua dập dồn

Nữ nhi nặng nợ non sông

Cùng anh dựng ngọn cờ hồng khởi binh


Đạt rằng nay nước non mình

Trăm năm nô lệ, quân Ngô bạo tàn

Giặc kia như bọn sài lang

Sưu cao, thuế nặng, diệt nòi giống ta


Em tuy là phận đàn bà

Nhưng mang chí lớn khiến ta tự hào

Mai đây cờ nghĩa phất cao

Người Nam kiêu dũng sợ nào giặc kia


Hiểm nguy ta há sợ gì

Trưng Vương ngày trước nữ nhi anh hùng

Vang danh khắp cả Lĩnh Nam

Tấm gương sáng ấy lưu ngàn năm sau


Trinh rằng cẩn thận hàng đầu

Em lo giặc lắm mưu sâu kế hèn

Nếu như chúng hãm hại anh

Mình em thân gái khó thành đấu tranh


Đạt rằng khởi nghĩa sẽ thành

Anh tin em sẽ lưu danh muôn đời

Quê hương sẽ giải phóng thôi

Lĩnh Nam hào kiệt rạng ngời sử xanh


Nơi đây rừng thẳm núi xanh

Như là một dãy tường thành uy nghi

Quân lương, vũ khí tụ về

Đào hào, đắp lũy, chông tre, bẫy ngầm


Ngày đêm ta cứ luyện quân

Thăm dò thế giặc dần dần là hay

Sức ta lớn mạnh mỗi ngày

Chờ thời cơ đến ra tay công thành


Triệu rằng tài trí của anh

Em sao có thể sánh bằng được đây

Nhưng mà tình thế lúc này

Em xin mạn phép lên thay tạm thời


Đêm nay dưới ánh trăng soi

Em đây ghi nhớ những lời của anh

Mai đây vào cuộc đấu tranh

Nguyện đem xương máu đáp đền núi sông


Anh nghe kìa tiếng trống đồng

Hồn thiêng sông núi đang vang vọng rồi

Tổ tiên linh hiển đang soi

Dẫn đường chỉ lối bao đời cháu con


Thề xin rửa nhục non sông

Giữ cho nòi giống lưu truyền muôn thu

Dân nam dựng lại cơ đồ

Một lòng đánh đuổi quân Ngô bạo tàn


Lời thề theo gió ngân vang

Núi Nưa dậy tiếng muôn ngàn quân reo

Cờ hồng phất phới bay cao

Nhụy Kiều nữ tướng bắt đầu khởi binh.

AI ĐÃ ĐÔI KHI ?

 AI ĐÃ ĐÔI KHI

Duy Sac 

Đôi khi lòng rất nản lòng

Đôi khi nước mắt rưng rưng đêm về

Đôi khi trằn trọc cơn mê

Đôi khi trăn trở nghĩ về ngày mai


Đôi khi buông thả cuộc đời

Đôi khi dầm dưới mưa rơi một mình

Đôi khi lang bạt phiêu linh

Đôi khi nín lặng đứng nhìn áng mây


Đôi khi hớn hở mặt mày

Đôi khi rạo rực hồn say men tình

Đôi khi hạnh phúc trào dâng

Đôi khi hớn hở ngập tràn niềm vui


Đôi khi tủm tỉm ngồi cười

Đôi khi ca hát vui chơi cả nhày

Đôi khi tỏ vẻ ta đây

Đôi khi hãnh diện những ngày thành công


Đôi khi gian khó chất chồng

Đôi khi cố gắng nhưng không được gì

Đôi khi muốn bỏ hết đi

Đôi khi nhìn lại chẳng gì bên ta


Đôi khi không muốn về nhà

Đôi khi chỉ thích lê la ngoài đường

Đôi khi dãi nắng dầm sương

Đôi khi giấu kín nỗi buồn trong tim


Đôi khi thèm phút êm đềm

Đôi khi hạnh phúc ở bên gia đình

Đôi khi say khướt chênh vênh

Đôi khi đối diện chính mình mỗi đêm


Đôi khi lòng có yếu mềm

Đôi khi ra vẻ mình hơn nhiều người

Đôi khi toan tính ngược xuôi

Đôi khi nhung nhớ một người từng thương


Đôi khi cảm nhận vô thường

Đôi khi lại cố tự vươn chính mình

Đôi khi như bị thần kinh

Đôi khi oán trách đời mình khổ đau


Đôi khi mộng ước sang giàu

Đôi khi tham vọng trong đầu dâng lên

Đôi khi mình lại yếu hèn

Đôi khi phấn đấu qua cơn khốn cùng


Đôi khi lại nghĩ mông lung

Đôi khi cảm nhận mình khùng mình điên

Đôi khi che giấu buồn phiền

Đôi khi thất bại đào điên tâm hồn


Đôi khi ngắm cảnh chiều hôm

Đôi khi nghe gió thổi hồn bay bay

Đôi khi ngán ngẩm đời này

Đôi khi nhìn lại trắng tay nửa đời


Đôi khi than thở chơi vơi

Đôi khi ngẫm lại cuộc đời đã qua

Đôi khi mơ một mái nhà

Đôi khi tiếc nuối thời xa vắng nào


Đôi khi lại cố ước ao

Đôi khi nhớ lại thuở nào từng yêu

Đôi khi thân xác tiêu điều

Đôi khi nhớ lại bao nhiêu ân tình


Đôi khi nghĩ quẩn nghĩ quanh

Đôi khi buồn quá nó thành bi quan

Đôi khi hấp tấp vội vàng

Đôi khi níu kéo để mang nỗi buồn


Đôi khi mình tưởng khôn ngoan

Đôi khi cố tính nhưng toàn tính sai

Đôi khi trong cuộc đời này

Đôi khi ai chẳng giống ai một lần.

AI TIẾC GÌ KHÔNG ?

 AI TIẾC GÌ KHÔNG

Duy Sac

Tiếc gì năm tháng đã qua

Tiếc gì mọi thứ chỉ là dư âm

Tiếc gì quá khứ sai lầm

Tiếc gì những kẻ vô ơn bạc tình


Tiếc gì một chút hư danh

Tiếc gì những việc chưa thành hôm qua

Tiếc gì cho phải khóc òa

Tiếc gì hay tiếc chính ta bất tài


Tiếc gì mà tiếc cho ai

Tiếc gì để phải tháng ngày bi quan

Tiếc gì mà mãi đau lòng

Tiếc gì những việc mà không được gì


Tiếc gì mặc kệ hết đi

Tiếc gì ta chắc được gì nữa đâu

Tiếc gì năm tháng u sầu

Tiếc gì khi những nỗi đau dày vò


Tiếc gì còn lắm thứ lo

Tiếc gì tiếc mãi có mà được đâu

Tiếc gì sao cứ thỉnh cầu

Tiếc gì nào có gì đâu tiếc hoài


Tiếc gì hay bởi mình sai

Tiếc gì có phải do đời phụ ta

Tiếc gì cho đớn đau hoài

Tiếc gì hay chính mình hay phụ người


Tiếc gì ở mấy cuộc chơi

Tiếc gì ở mấy nụ cười xã giao

Tiếc gì lời dối ngọt ngào

Tiếc gì người đã gieo đau khổ mình


Tiếc gì những thứ linh tinh

Tiếc gì người đã bỏ mình rời đi

Tiếc gì thứ chẳng ra gì

Tiếc gì những thứ bỏ đi không dùng


Tiếc gì hay tiếc lung tung

Tiếc gì tiếc quá khiến lòng vấn vương

Tiếc gì khi đã đôi đường

Tiếc gì khi chẳng còn thương nhau rồi


Tiếc gì cho nước mắt rơi

Tiếc gì tiếc lắm cho đời khổ thêm

Tiếc gì quá khứ bần hèn

Tiếc gì những lúc vận đen vướng vào


Tiếc gì tiếc mãi tại sao

Tiếc gì rồi cứ lao vào vết xưa

Tiếc gì tiếc cũng bằng thừa

Tiếc gì mê muội vẫn chưa hoàn hồn


Tiếc gì hay nghĩ mình khôn

Tiếc gì hay tiếc mình còn cơ may

Tiếc gì tiếc mãi thế này

Tiếc gì hay tiếc mình hay hơn người


Tiếc gì lòng vẫn chưa nguôi

Tiếc gì có được hơn người ta chăng

Tiếc gì dục vọng thấp hèn

Tiếc gì thua thiệt bản thân với người


Tiếc gì bằng tiếc niềm vui

Tiếc gì hơn tiếc nụ cười bình an

Tiếc gì như tiếc sống nhàn

Tiếc gì qua tiếc người thân đủ đầy


Tiếc gì cũng chẳng đổi thay

Tiếc gì mọi thứ chẳng ngày xưa đâu

Tiếc gì không thể từ đầu

Tiếc gì đừng tiếc để đau thêm đời.

TÂM TÌNH VỚI EM

 TÂM TÌNH VỚI EM

Duy Sac

Ngày xưa anh rất là nghèo

Bây giờ anh lại còn nghèo hơn xưa

Nghèo này còn đến bao giờ

Chắc khi trúng số là anh hết nghèo


Khi anh thoát hết cảnh nghèo

Nhiều khi anh lại tự kiêu trong lòng

Quên người từng đã có ơn

Giúp anh qua được những cơn khốn cùng


Anh mà vậy, em buồn không

Chắc em sẽ bỏ chẳng còn nhìn anh

Bởi anh là kẻ bạc tình

Vong ân bội nghĩa, em khinh suốt đời


Thực lòng bày tỏ vậy thôi

Bởi anh luôn hiểu lòng người đổi thay

Nói ra em biết chuyện này

Cho em cảnh giác những người giống anh


Tình em trong sáng chân thành

Đừng trao lầm kẻ như anh thế này

Ai luôn mồm mép nói hay

Trong lòng chất chứa hẳn đầy mưu mô


Tình ta từ bấy đến giờ

Như trong cổ tích, như thơ trữ tình

Tình kia trời đã se duyên

Anh tin tình ấy là tình trăm năm.

BÌNH MINH NGÀY MỚI

 BÌNH MINH NGÀY MỚI

Duy Sac 2010

Càng ngày đất nước phồn vinh

Giao thương phát triển, dân mình ấm no

Văn minh đem đến từng nhà

Giúp bao hoàn cảnh vượt qua khổ nghèo


Càng ngày dân trí càng cao

Tầm nhìn tri thức bắt đầu tiến xa

Thanh niên cho đến người già

Chung tay xây dựng quê ta đẹp giàu


Đảo xa hay tận rừng sâu

Không còn nhìn thấy nơi nào khó khăn

Nâng cao cơ sở hạ tầng

Điện, đường, trường, trạm xây lên rất nhiều


Lòng dân một mực tin yêu

Cùng chung với Đảng qua nhiều gian lao

Quyết tâm xóa đói giảm nghèo

Cho nên cuộc sống nâng cao mỗi ngày


Phố phường mới mẻ đổi thay

Đường thênh thang rộng nối dài muôn phương

Trẻ em nô nức đến trường

Sinh viên tin tưởng về tương lai mình


Ngọn cờ của Đảng Quang Vinh

Soi đường dẫn lối nước mình tiến lên

Ơn Người vì nước quên mình

Là Hồ Chủ Tịch muôn năm lưu truyền.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

NGUYỆT QUẾ ĐÊM TRĂNG

 Nguyệt quế đêm trăng

Thơ Duy Sắc 2003

Đêm nay trăng không tròn và chẳng sáng

Nó vùi mình trong những đám mây đen

Con phố nhỏ cũng leo lét điện vàng

Mèo rảo bước tìm bạn tình uốn éo


Hoa lan đã khép cánh hồng đi ngủ

Dây trầu bà cố bám víu thân cau

Những nụ mai chuẩn bị đón xuân đầu

Cành sứ trắng chẳng đưa hương thơm ngát


Anh nhớ xưa em tặng cành Nguyệt Quế

Đến hôm nay nó chưa thấy nở hoa

Chậu cây anh đang đặt dưới hiên nhà

Chăm tưới nước mấy mùa trông hoa nở


Dòng tin nhắn em mới vừa chuyển đến

Em mời anh đến dự lễ Vu Quy

Anh buồn quá nâng niu cành Nguyệt Quế

Tự nhiên giờ anh thấy nó ra hoa.

HẸP HÒI

 Duy Sac

Nhìn người giàu có , cao sang

Mình không có được nên lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên


Hờn gen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình liền vênh lên

Thua người ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu


Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

 HOÀNG HÔN TRÊN CẦU KHÁNH HỘI

Duy Sắc Nguyễn 2004

Chiều trên Khánh Hội buồn tênh

Lục bình thả nổi lênh lênh phận bèo

Nhà Rồng yên ắng vắng teo

Mấy chiếc ghe nghèo đang mải kiếm ăn


Trên sông lớn, sóng lăn tăn

Em đang nếm trải khó khăn trong bùn

Thân ngụp lặn để bắt trùng

Đồng tiền ít ỏi từ trùng bán ra


Trùng em nuôi cá người ta

Thú vui tiểu cảnh thật là cao sang

Nhưng trùng đâu bắt dễ dàng

Sâu ba thước nước mới mang được về


Trùng được giá, em vui ghê

Trùng mà rớt giá, khách chê em buồn

Em ăm cơm chung với bùn

Mặc cho thành phố vẫn luôn chuyển mình.

ĐÔNG PHƯƠNG NAM

 ĐÔNG PHƯƠNG NAM

Duy Sắc Nguyễn 2014

Anh đi trong nắng mùa đông

Trời hanh khô ráo trên đồng miền Tây

Hương bưởi phảng phất đâu đây

Đất Vĩnh Long này hoa trái xanh tươi


Trên xuồng em nở nụ cười

Em khẽ nghiêng người gác mái chèo lên

Anh vừa định hỏi họ tên

Em đã bẽn lẽn đi về thật nhanh


Nhà em có một lán tranh

Đàn vịt lạch bạch tranh nhau sục bùn

Em vào đốt lá để hun

Khói bay nghi ngút xua bầy bọ cây


Ba em đang tẩy trái cây

Anh hai thì xịt sâu rầy ruộng dưa

Anh hỏi em có chồng chưa

Em thưa mới vừa mười bảy xuân sanh


Chiều tàn đêm xuống thật nhanh

Ba em lên tiếng mời anh ghé nhà

Vài miếng khô sặc mang ra

Hai xị rượu đế thế là cũng vui


Anh hai em kể ngậm ngùi

Chuyện tình dang dở vừa rồi buồn ghê

Nghèo quá nên chị ấy chê

Anh phải đành về trồng trọt phụ ba


Nhà quê ai cũng thiệt thà

Tình cảm đậm đà như đất phù sa

Tính em chất phác hiền hoà

Tâm hồn như đoá sen hồng toả hương


Miền Tây biết mấy thân thương

Tình người, tình đất vấn vương không rời

Ở đây không có tuyết rơi

Mùa đông chỉ thấy tình khơi lên tình.

CHUYỆN HÀNG XÓM

 Chuyện hàng xóm

Duy Sac 2002

Chó nhà kia đứng đái rong

Ông nhà nọ đập ba tong lên đầu

Hai nhà sinh chuyện cãi nhau

Chửi từ cụ tổ đến sau đời mình


Con chó nó đứng làm thinh

Lâu lâu hùa chủ sủa inh cả làng

Nhà này bảo chó tao ngoan

Nhà kia chỉ mặt mày ngang phè phè


Chó mày nó đái vỉa hè

May tao chưa đập cho què hết chân

Mở mồm còn muốn lên gân

Ngon sang một lượt ông dần cả đôi


Ê mày đừng có lôi thôi

Cái dân thất học nổi trôi bụi đời

Chó tao cao quý hơn người

Ăn toàn đặc sản của người cao sang


Có ngon đến trước công an

Để xem họ bảo ngay gian thế nào

Thình lình con chó nó gào

Các người đồng loại mà sao lại thù


Tôi đây vốn giống đã ngu

Cho nên mới phải rống tru mỗi ngày

Tại tôi đái bậy chỗ này

Muôn phần có lỗi xin ngài tha cho


Hai nhà đừng có đôi co

Mất đi tình nghĩa mặn mà bấy lâu

Tôi xin tha thiết khẩn cầu

Chớ vì phận chó đánh nhau làm gì

NHÀ DỘT NÓC

 Duy Sac

Nhà ta nóc bị dột rồi

Thế nên nước nó cứ trôi xuống đầu

Có gì mà cứ ngồi rầu

Kiếm tiền để sửa cho mau xong liền


Nhưng giờ nghèo quá không tiền

Đi sang mượn tạm nhà bên mấy đồng

Lãnh lương trả cái là xong

Chứ mùa mưa đến là không chỗ nằm


Cái giường cái chiếu thúi rùm

Vợ chồng cãi cọ um sùm cả lên

Đàn ông chửi vợ là hèn

Đàn bà hung dữ chẳng nên tí nào


Ngồi bàn kỹ lại xem sao

Nóc dột chỗ nào phải sửa gấp ngay.

YÊU BẰNG MẮT

 Duy Sac

Yêu em anh chỉ đứng nhìn

Bởi vì không có đủ tiền mời em

Cà phê, trà sữa với kem

Nếu thương anh vậy thì em hiểu dùm


Em chớ suy nghĩ tùm lum

Anh nói thật chứ có trùm sò đâu

Anh cũng mơ sẽ sang giàu

Nhưng mà chẳng biết kiếm đâu việc làm


Mộng mơ bày vẽ thơ văn

Càng làm càng thấy miếng ăn hụt dần

Hay là em bao anh ăn

Mai mốt anh bán thơ văn có tiền


Anh hứa trả lại em liền

Anh dẫn em đến mọi miền ngao du

Đồng bằng, biển đảo, trung du

Chỉ cần em thích cho dù nơi đâu


Anh không nói dóc em đâu

Còn em muốn nghĩ ra sao thì tùy

GIÓ THU BUỒN

 GIÓ THU BUỒN

( Duy Sắc)

Trăng thu tàn đã từ lâu

Anh còn mãi đứng bên cầu ngẩn ngơ

Em đâu nào nói đợi chờ

Thế mà anh vẫn còn mơ điều gì


Ô kìa một kẻ cuồng si

Thui thủi thầm thì với mấy đám rêu

Đêm thu không có dế kêu

Mấy con gọng vó lêu ngêu rình mồi


Anh ơi về nhà đi thôi

Trời khuya lắm rồi, ở đó có ma

Tội gì mà nhớ người ta

Người ta nào có nhớ ta đâu nào


Hay là anh còn chiêm bao

Tỉnh lại đi nào đừng mãi cứ mơ

Mặt mũi mệt mỏi bơ phờ

Dáng đứng thẫn thờ chán chết đi thôi


Vào đây, ghé lại chỗ tôi

Ta uống rượu rồi , mình nói chuyện vui

Quần xốc xếch, áo dúm nhùi

Để tôi lại phủi giúp vài nếp nhăn


Chờ nhé, tôi sắp thức ăn

Ít khô sặt vằn trộn với xoài non

Loại này uống rượu rất ngon

Ăn rất giòn giòn lại ngậy và thơm


Nếu không thì anh ăn cơm

Cá ngừ rất béo kho thơm chín nhừ

Thế nhé, anh cứ thư thư

Đêm thu trời mát, từ từ ta chơi


Đông sắp sang đó anh ơi

Mùa này tiết trời có vẻ khô hanh

Thân anh ăn mặc phong phanh

Cẩn thận gió lạnh ngấm vào tim gan


Thu giờ nó cũng đã tàn

Heo may chê chán lá vàng bỏ đi

Anh còn luyến tiếc làm gì

Đời ta nhiều lắm chuyến đi đang chờ


Tôi tặng anh mấy câu thơ

Người nơi phương ấy có chờ đợi ta

Biết người có thấu lòng ta

Một chú Cuội già ôm gốc cây đa


Ha ha ha

Về nhà thôi

KHÔNG HIỂU

 

Vì sao tay chảy máu

Vì sao dằm đâm tay

Vì sao chân chảy máu

Vì sao chân giẫm sành


Ngày mai của hôm nay

Ngày nay của hôm qua

Ngày nào là tương lai

Ngày nào là quá khứ


Đêm đang chờ sáng mai

Sáng lại chờ đêm nay

Đêm hay ngày là gì

Đâu là đường ta đi


Mệt cũng phải cố đi

Đói cũng phải cố làm

Ai cho ai lương tâm

Ai cho tình đồng loại


         -Duy sắc nguyễn-

TRẬN THIÊN MẠC

 TRẬN THIÊN MẠC

Trích Trường ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi thất bại nhiều lần

Tướng Trần Hưng Đạo lui quân từ từ

Bảo toàn lực lượng quân ta

Căn cứ Vạn Kiếp thế là dựng lên

Lũy cao đắp đất làm nền

Chông tre cắm khắp xung quanh rất dày

Quân canh nghiêm ngặt đêm ngày

Các ổ mai phục có bày hố chông

Cọc dài cắm ở lòng sông

Để ngăn thuyền chiến tấn công bất ngờ

Quân Nguyên nắm bắt địa đồ

Thoát Hoan hạ lệnh đánh vô tức thì

Đại quân được phái gấp đi

Hơn ba mươi vạn tiến về ngày đêm

Thoát Hoan có vẻ tự tin

Ông ta hạ lệnh đánh liền thắng nhanh

Tiêu diệt chủ lực quân trần

Mở đường tiến xuống Thăng Long dễ dàng

Quân Nguyên khí thế đang hăng

Quân Trần cố gắng kéo dài thời gian

Biết bao nghĩa sỹ liều thân

Mục đích là để cầm chân quân thù

Tình hình có vẻ sắp thua

Tướng Trần Hưng Đạo khuyên vua bỏ thành

Toàn quân phải rút đi nhanh

Bảo toàn lực lượng để giành trận sau

Chiến dịch di tản bắt đầu

Thăng Long bỏ trống, phá cầu, giấu lương

Hai vua về đất Thiên Trường

Thuyền rồng nương gió căng buồm về Đông

Tiễn đưa lưu luyến vợ chồng

Mẹ con xa cách trong lòng xót xa

Con thơ ra tiễn chân cha

Trống đồng giục giã tuyển đinh mọi làng

Dân cư bỏ trốn vào hang

Lương thực đem hết vào rừng giấu đi

Chiến tranh tang tóc chia ly

Văn Minh Đại Việt thời kỳ bi thương

Quân Nguyên làm chủ chiến trường

Thế nên bọn chúng khuếch trương tinh thần

Thoát Hoan cổ vũ toàn quân

Khao thưởng cho những thành phần có công

Quân Nguyên vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan hý hửng bắt đầu kiêu căng

Sau khi củng cố quân trang

Thoát Hoan dựng trại liên hoàn nối nhau

Chiến dịch truy kích bắt đầu

Ông phái khinh kỵ đuổi theo vua Trần

Quân ta tình thế khó khăn

Đội quân chủ lực đã dần rút đi

Bỏ không hầu hết thành trì

Quân Nguyên truy đuổi không khi nào dừng

Vó câu ngang dọc núi rừng

Tù và gào giống oan hồn kêu la

Bọn chúng đốt sạch hết nhà

Muôn nơi, tiếng khóc, tiếng la dậy trời

Thiên Trường đêm vắng trăng soi

Hai vua nuốt lệ ngậm ngùi đắng cay

Nước non trong cảnh tình này

Đến như muông thú, cỏ cây cũng buồn

Anh hùng trăn trở nước non

Tiếng kêu chim nhạn bồn chồn tâm cang

Quân Nguyên truy đuổi rất hăng

Thoát Hoan quyết bắt vua trần mới thôi

Nhiều ngày tính toán xong rồi

Ông ta ra lệnh cho người đuổi theo

Ô Mã Nhi sẽ dẫn đầu

Lý Hằng, Khoan Triệt theo nhau đi cùng

Ngày đêm cấp tốc truy lùng

Phải bắt bằng được vua Trần về Doanh

Từ khi rút khỏi kinh thành

Quân Trần luôn tránh giao tranh kẻ thù

Trần Bình Trọng bảo vệ vua

Ông về Thiên Mạc để chờ quân Nguyên

Nhằm ngăn bọn chúng tiến lên

Để vua di chuyển bằng thuyền trốn đi

Quân Nguyên chẳng kiếm được gì

Gặp Trần Bình Trọng, thế là tấn công

Hai bên đối trận giữa đồng

Lý Hằng không nói liền xông vào liền

Trần Bình Trọng thúc ngựa lên

Ông vung tới tấp đâm liền mấy 

thương

Nhằm ngay vào mặt Lý Hằng

Một đòn thương hiểm khiến Hằng thót tim

Hằng vung đánh kích trả liền

Binh khí va chạm tiếng kêu kinh hồn

Hai bên vừa thủ vừa công

Thương pháp cuồn cuộn như rồng cưỡi mây

Lý Hằng chống trả mỏi tay

Hơn ba mươi hiệp chưa ai muốn lùi

Khoan Triệt thấy vậy không vui

Ông ta xốc tới đánh bồi mấy đao

Lời rằng tên họ khai mau

Tại sao ngươi dám chặn đầu quân ta

Quân Trần chạy hết rồi mà

Ngươi chắc chán sống mới ra cản đường

Trọng rằng bảo vệ quê hương

Là trang nam tử phải đương đầu thù

Các ngươi có thể giết ta

Nhưng không thể khiến nước ta quy hàng

Khoan Triệt cười lớn ngênh ngang

Rằng ngươi cũng chỉ là hàng gia nô

Tội gì mà phải hồ đồ

Liều thân vì chủ để cho phí đời

Quy hàng với bọn ta thôi

Bạc vàng, gấm vóc một đời cao sang

Trọng rằng ta Bảo Nghĩa Vương

Dòng dõi quý tộc là người Hoàng gia

Hôm nay đối trận cùng ta

Các ngươi chắc khó vượt qua chỗ này

Lý Hằng cười khẩy, vỗ tay

Rằng thôi ta có chuyện này nói luôn

Quân ta đang đến Thiên Trường

Nếu ngươi hiểu biết chỉ đường cho nhanh

Trong tay ngươi có ngàn binh

Còn ta một vạn tình hình rất căng

Biết ngươi có chút tài năng

Nhưng tuổi còn trẻ, không chừng làm vua

Quân Trần đang ở thế thua

Ngươi đừng có cố để mà khổ thân

Bình Trọng tức giận hầm hầm

Ông cầm thương đến tấn công Lý Hằng

Đôi bên lại đánh rất hăng

Khoan Triệt thấy vậy liền tung mấy đòn

Đại đao bổ xuống tấn công

Bình Trọng liền lách vai sang tránh đòn

Tướng Nguyên liên tục tấn công

Nhưng Trần Bình Trọng võ công toàn tài

Một mình đánh cả lúc hai

Tướng Nguyên mệt bở hơi tai đỡ đòn

Quân Nguyên muốn bắt sống ông

Bọn chúng liền ném dây thừng bốn bên

Con ngựa bị bắn đầy tên

Nó ngã quỵ xuống cạnh bên chủ mình

Quân Nguyên bắt Trọng vào doanh

Lý Hằng liền nói anh hùng sa cơ

Hai ta mỗi chủ tôn thờ

Tiếc cho dũng tướng tài ba thế này

Hãy về với Đại Nguyên ngay

Ta xin Hoàng Hoàng Đế cho ngài làm vương

Ô Mã Nhi tỏ vẻ thương

Rằng ôi dũng tướng họ Trần đây sao

Đâu đâu xem mặt chút nào

Quả nhiên tuổi trẻ tài cao hơn người

Mau mau cởi trói ra thôi

Ta mời chén rượu kính người hùng anh

Đại quân ta chiếm kinh thành

Ngài mau chỉ chỗ vua Trần cho ta

Ngọc vàng, gấm vóc, đàn bà

Ngài sẽ thỏa thích để mà sướng vui

Tha hồ hưởng thụ cuộc đời

Tội gì phải khổ vì người làm chi

Ngài mau chỉ chỗ ra đi

Tước Vương chắc sẽ tức thì được ngay

Trọng rằng nghe kỹ ta đây

Ngươi Nam ta hận chúng bay muôn đời

Đừng mà dụ dỗ lắm lời

Ta chết cũng sẽ đời đời lưu tên

Thà ta làm quỷ nước nam

Chứ không về bắc để làm tước vương

Anh hùng tử chiến sa trường

Chứ không chấp nhận làm phường vong nô

Các ngươi đừng có hồ đồ

Muốn chém, muốn giết, cứ mà làm ngay

Khoan Triệt nhè nhẹ vỗ tay

Ông ta liền nói tên này kiêu căng

Thôi thì cho hắn thỏa lòng

Chớ đôi co mãi mất công làm gì

Giáp sỹ mau dẫn hắn đi

Một đao giết chết tức thì cho ta

Trần Bình Trọng bị lôi ra

Quân Nguyên tra tấn ông ta nhục hình

Xong rồi tùng xẻo toàn thân

Cung thủ xạ tiễn hàng ngàn mũi tên

Anh hùng không tiếng kêu rên

Xã thân vì nước lưu danh muôn đời.

SẦU RIÊNG

 Sầu riêng

Duy Sac

Nhớ em ăn mấy múi sầu riêng

Ngọt quá cho nên cái miệng ghiền

Tham ăn cố bóc gai đâm thịt

Bội thực nghẹn trừng mắt láu liên


Hớp vài ngụm nước cho nguôi nấc

Ăn thêm mấy miếng bõ đồng tiền

Một mình chén hết vừa ba trái

Trong người bứt rứt nóng phát điên


Sac2018

CÚP ĐIỆN

Cúp điện

Duy Sac

Điện vừa cúp trời ơi nóng quá

Đường tối thui trẻ nhỏ khóc oà

Mấy cây nến thắp lên sáng tạm

Ánh đèn pin mò mẫm đàng xa


Nhà tăm tối muổi bay ra rả

Tay quơ quơ đập đuổi từng con

Chiếc quạt giấy rách toang hai miếng

Nhưng giờ đây phe phẩy lại qua


Không áng sáng văn minh vất vả

Một màn đêm u tối hiện ra

Ngõ không tiếng ka ra, điệu nhạc

Cửa then cài ai cũng trong nhà


Bầy chó sủa khi nghe tiếng lạ

Lũ chuột chù cấu xé kêu la

Đời tăm tối thật là kinh sợ

Điện đâu rồi chưa chịu phát ra


Sac2018

SA NGÃ

 SA NGÃ

Duy Sac

Trong sự cô đơn khiến ta sa ngã

Ta đắm chìm mơ mộng mối tình xa

Trong tâm hồn ám ảnh bóng người ta

Cơn thèm khát tình yêu nhiều vật vã


Túi rỗng toác bước đi khi đói lả

Mơ về em bụng bỗng thấy no ra

Em là ai mà điên đảo hồn ta

Cơn mê ấy thật hay không lại giả


Có phải chăng là tình yêu đó hả

Có đúng không hay ảo thôi mà

Chắc là đúng vì lòng ta thấy lạ

Chắc người ta cũng say đắm thiết tha


Có những lúc chán chường mình buông thả

Hình bóng kia khuyên nhủ bảo cố nha

Chắc người ấy thương thân mình tàn tạ

Nhưng nén buồn để thu vén việc nhà


Sac2018

ĐI VAY TIỀN

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

SI MẺ

 Si Mê

Duy Sac

Yêu em nhiều quá hoá thành si

Nghèo lắm quanh năm chỉ ăn mì

Người chê, bạn trách nhưng mà sĩ

Cố đấm ăn xôi may có khi


Làm thơ tán tỉnh, từ ngữ bí

Thư tình muốn gửi sợ công đi

Ngồi ôm giấc mộng trong tâm trí

Điên điên dại dại chẳng ra gì


Sac2000

CÁI NGHÈO DAI DẲNG

 Duy Sac

Trời nóng nên làm gì cũng mệt

Mở quạt nhiều thì lo tốn điện

Mở cửa ra thì muỗi nó vào

Tắm thì tiển nước tăng một khoản


Ôi nghèo , cái nghèo dai dẳng

Nghèo tối tăm hết cả tinh thần

Nóng mùa khô, cái nóng kinh hoàng

Sài Gòn nóng, cái gì cũng nóng.

ANH MỚI CÓ TIỀN

 Duy Sac

Hôm qua, anh có tí tiền

Anh ra ngoài chợ luyên thuyên dạy đời

Anh mua cút riệu về xơi

Lâng lâng cảm giác cuộc đời thăng hoa


Hôm nay, anh trốn khỏi nhà

Bởi vì anh nợ người ta lắm tiền

Ra đường anh giả vờ điên

Rằng đời như thể một miền chiêm bao

LẤC CẤC

 Duy Sac

Đi đường mặt ngước lên trời

Chân vấp phải đá nên người ngã lăn

Đi đường mặt cúi gằm gằm

Đầu va cột điện ngã lăn ra đường


Liếc ngang nhìn dọc ngoài đường

Thiên hạ lại nghĩ là phường lưu manh

Thẳng đường cứ bước là lành

Thấy nguy biết tránh, thấy gian mà phòng 

ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

 ĐỘT KÍCH KHO LƯƠNG

Trích Trường Ca Sát Thát

Duy Sac

Sau khi vào chiếm Thăng Long

Thoát Hoan chỉ thấy thành không bóng người

Toàn quân ăn uống nghỉ ngơi

Hôm sau ông lệnh quân rời Thăng Long

Dựng Doanh phía bắc sông Hồng

Để cho người Tống ở trong Long Thành

Quân Nguyên di chuyển rất nhanh

Dựng trại nối thiếp liên hoàn dọc sông

Kho lương phía bắc sông Hồng

Do Mãng Cổ Thái cầm quân canh phòng

Quân Trần rời khỏi Thăng Long

Những lực lượng nhỏ vẫn còn ém quân

Họ lưu lại ở nhà dân

Để đánh quấy rối tinh thần giặc Nguyên

Tướng Trần Quốc Toản nắm quyền

Ông tuyển nghĩa dũng thường xuyên rất nhiều

Họ là những kẻ phiêu lưu

Giang hồ lang bạt, phần nhiều mồ côi

Nhưng lòng nghĩa khí hơn người

Quân Trần tuyển mộ khắp nơi về dùng

Gọi là Thánh Dực nghĩa quân

Họ chiến đấu với tinh thần rất cao

Sa trường không tiếc máu đào

Anh dũng thiện chiến, võ cao, rất liều

Tây thành có núi Tản Viên

Chếch về hướng bắc, có nhiều nghĩa quân

Họ đang huấn luyện âm thầm

Chuẩn bị đột kích ban đêm đánh đồn

Quốc Toản đang có ngàn quân

Ông cho thám thính mấy vòng trại Nguyên

Thăm dò nơi đậu chiến thuyền

Ghi chép giờ giấc quân Nguyên đi tuần

Đã qua được mấy con trăng

Thánh Dực nghĩa dũng quyết lòng phá lương

Sau khi thám thính các đường

Ta biết tướng giữ kho lương trẻ người

Tính tình còn rất ham chơi

Thích nghe ca múa lại lười việc quân

Nhưng do hắn có võ công

Thoát Hoan trọng dụng canh phòng kho lương

Giặc đang kiêu ngạo coi thường

Bởi quân Trần đã chủ trương bỏ thành

Nhiều ngày không có giao tranh

Quân Nguyên vì thế an nhàn vui chơi

Nghĩa quân nắm bắt hết rồi

Quốc Toản quyết định đánh ngay bất ngờ

Ông đưa bản địa đồ ra

Kế hoạch chi tiết để mà thực thi

Ám hiệu sử dụng là gì

Giờ giấc, địa điểm chi li rạch ròi

Lần này có một trăm người

Y phục hắc ám đến nơi nghe truyền

Quốc Toản rằng trận đầu tiên

Chúng ta cố gắng phải liều không lui

Kho lương mà bị đốt rồi

Giặc Nguyên sẽ thất bại thôi, đói mà

Hỏa dược đã được đem ra

Mỗi người đọc một lời thề trung kiên

Toàn quân ra bến neo thuyền

Họ chèo lặng lẽ sang bên trại thù

Đêm đen sương khói âm u

Loe hoe ánh đuốc tuần tra mờ mờ

Quân canh say rượu lơ mơ

Không gian tĩnh mịch thật là mênh mông

Kho lương nhiều lính canh phòng

Bọn chúng di lại vòng trong vòng ngoài

Nghĩa quân bò nhẹ đến nơi

Sát thủ đột nhập giết người lính canh

Những đòn chí mạng rất nhanh

Hơn chục tên lính đã thành tử thi

Không nghe thấy động tĩnh gì

Quân Nguyên có vẻ lơ là chủ quan

Chưa hề phát hiện nghĩa quân

Cho nên bọn chúng dần dần lo ra

Hình như buồn ngủ đó mà

Nhiều ngày mệt mỏi vì xa gia đình

Nghĩa quân mò đến thình lình

Họ sát hại hết lính canh vòng ngoài

Vòng trong có bẫy tre gai

Hàng rào cọc gỗ ở ngoài rất cao

Nghĩa quân đột nhập vượt rào

Ám khí tiêu diệt tiêu hao lính tuần

Bất ngờ có tiếng trong quân

Rằng có thích khách ở gần kho lương

Quân Nguyên báo động rần rần

Doanh trại phút chốc đầy quân truy lùng

Chúng đi khám xét lung tung

Nghĩa quân thấy lộ nên dùng hỏa công

Biết mình khó thoát qua sông

Trăm quân nghĩa dũng quyết lòng xông lên

Họ châm mồi hỏa dược liền

Ném chúng vào trại quân Nguyên tức thì

Trời hanh gió lại thổi đi

Kho lương bốc hỏa cũng vì cỏ khô

Mãng Cổ Thái vẫn ngáy khò

Quân lính vào báo, ông ta phì cười

Rằng ta sẽ giết các ngươi

Đừng mà có phá lúc người ta say

Lính rằng có chuyện không hay

Kho lương đã cháy hết rồi tướng quân

Hôm nay thích khách quân Trần

Chúng đã đột nhập đốt quân lương mình

Cổ Thái còn vẫn chưa tin

Bỗng nhiên lửa cháy đến bên trại mình

Thế là Cổ Thái giật mình

Lập tức lên ngựa xông lên hét hò

Rằng mau dập lửa cho ta

Truy lùng bọn chúng bắt về đây ngay

Cổ Thái tức tối mặt mày

Ông ta thừa biết tội này rất to

Thế nên ra sức hét hò

Máu điên nó đã phát rồ hết lên

Nghĩa quân đánh đến nửa đêm

Phần lớn đều bị trúng tên rất nhiều

Số còn lại chẳng bao nhiêu

Một người duy nhất cố liều thoát thân

Anh ta lặng lẽ âm thầm

Qua sông về báo cho quân của mình

Rằng là bại lộ thông tin

Nên giặc phát hiện ra mình đốt lương

Toàn quân tử trận sa trường

Tôi mở đường máu vượt sang bên này

Quốc Toản rằng ta đã hay

Nội gián của giặc ở đây chắc rồi

Phải tìm ra kẻ ấy thôi

Nếu không sắp tới quân ta chết nhiều.

LỜI CHIA TAY CUỐI NĂM

 LỜi CHIA TAY CUỐI NĂM

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Sáng tác: 25/12/2009

Đêm xuống rồi đó em à!

Không còn lưu luyến đôi ta những gì

Em nên nhanh chóng về đi

Khóc khóc cũng chỉ cho đau thêm lòng

Đời anh còn lắm long đong

Chúng ta giã biệt ngay trong lúc này

Dứt khoát là một điều hay

Không vướng thêm nỗi đắng cay em à

Em hãy buông tay anh ra

Chớ níu kéo nữa để mà buồn thêm

Anh sao lại phụ tình em

Thử hỏi người đó hơn em gì nào

Bao năm tình cảm em trao

Những lúc ân ái ngọt ngào nồng say

Từ khi anh vẫn trắng tay

Tiền bạc túng thiếu mỗi ngày em đưa

Lo cho anh hết sáng trưa

Trốn cha trốn mẹ làm vừa lòng anh

Vậy mà cắt đứt sao đành

Em không hiểu nổi rằng anh muốn gì

Trao anh hết cả xuân thì

Hôm nay anh lại bỏ đi thế à

Xin lỗi em, thật xót xa

Anh nào có muốn xảy ra chuyện này

Tuy nhiên anh nói em hay

Gia đình em muốn chuyện này xảy ra

Vì anh không cửa không nhà

Thân phận hèn kém, mẹ cha lại nghèo

Nhà em giàu lắm người theo

Anh chỉ bọt bèo như kẻ lang thang

Mẹ em đã gọi điện sang

Rằng anh không đáng để làm chồng em

Bác khuyên anh phải bỏ em

Vì đang có mối hỏi em rất giàu

Em nên về nhà cho mau

Đừng níu kéo nữa cho đau thêm mà

Giờ anh đã nói hết ra

Em hiểu chưa hả, chúng mình chia tay

Không dây dưa nữa chuyện này

Bắt đầu từ buổi hôm nay hai đường

Nếu như em vẫn còn thương

Anh cũng phải cố tìm đường đi xa

Làm con phải hiếu mẹ cha

Tình dù thắm thiết cũng là người dưng

Anh ơi chớ vội, xin đừng

Cả đời em chỉ có ưng anh à

Khổ sao tình nghĩa đôi ta

Mẹ em có thật nói ra chuyện này

Hay anh dựng chuyện chia tay

Để rồi anh chạy bỏ em một mình

Em giờ phai hết nét xinh

Tính lại bướng bỉnh nên anh xem thường

Cô ta trẻ đẹp dễ thương

Nói năng nó ngọt như đường đúng không

Em nay như gái có chồng

Đời em chắc sẽ là không bến bờ

Thôi, em hiểu tình như mơ

Nó đã tan vỡ còn gì mà mong

Chuyện mình chấm dứt cho xong

Anh không cần nói lòng vòng nữa đâu

Em tặng anh nhé một câu

Chúc cho mọi thứ anh cầu thành công


Cô gái ra cạnh bờ sông

Rươm rướm nước mắt, xiết gồng hai tay

Cắn răng tím tái mặt mày

Cô đang hồi tưởng tháng ngày yêu đương

Gió rung rơi những hạt sương

Đêm dài phố thị con đường vắng tanh

Xuân đang về chốn đô thành

Có cô gái trẻ tan tành tình yêu.

ĐÓI

 ĐÓI

Thơ Duy Sắc

Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

DẠO QUA TAM ĐẢO

 Dạo Qua Tam Đảo

Thơ Duy Sắc 2009

Bềnh bồng mây phủ, đường đất lạnh

Dốc đá sương trơn, nước rỉ hoài

Chim, bướm vây quanh cành cổ thụ

Lan rừng khêu gợi những mầm hoa


Đường lên Tam Đảo quanh co dốc

Gió núi thổi bay ánh mặt trời

Áo len thưa sợi choàng thêm lạnh

Giá buốt tràn vào nỗi cô đơn


Nặng hạt mưa phùn tăng ướt át

Đường cao, dốc thẳng khó thêm trèo

Ngói đỏ xa mờ trong đỉnh núi

Chân dồn mải bước cứ bơ vơ


Còi xe khuấy động chỗ lưng đèo

Gương cầu dõi mắt khúc khẳng khuyu

Ai lỡ buông phanh mà đổ dốc

Hiểm nguy không bỏ phút chực chờ


Phố núi vào đêm, ánh điện giăng

Rừng sâu nhập nhoạng ngỡ sáng trăng

Bạc phếch màu mây, đen màu núi

Trời cũng bạc luôn một màn sương


Vàng hoe góc phố nhòe nhòe sáng

Hàng xá dần thưa khách ngó ngàng

Mình cứ chần chừ phân vân mãi

Chốn trú nào đây qua đêm nay


Chuông reo , điện thoại nguồn vừa cạn

Tăm tối mặt mày ướt nước mưa

Chẳng lẽ quay về nơi chân núi

Rồi lại lên đây lúc ban ngày.

GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

 GIẤC MƠ HỒNG TRẦN

Duy Sac

Buồn sao điệp khúc biệt ly

Tình yêu dang dở chia ly đoạn trường

Đớn đau kẻ nhớ người thương

Đắng cay biết mấy đêm trường nhớ nhau


Tiếng đàn gieo rắc nỗi sầu

Nốt trầm than thở những câu nặng tình

Nốt thăng buồn tủi phận mình

Lặng nghe tiếng khóc dở dang tình đầu


Giáng bao nhiêu nỗi thương đau

Âm thanh chua chát u sầu năm canh

Nốt như gió rít qua mành

Nốt như gió cuốn lá xanh rời cành


Nốt như hoa tả tơi cành

Nốt là nước mắt đọng thành sương đêm

Nốt như nức nở con tim

Nốt là ánh mắt đang tìm kiếm nhau


Nốt như ký ức phai màu

Nốt còn luyến tiếc biết bao ân tình

Lời ca lãng mạn phiêu linh

Du dương giai điệu ái tình trái ngang


Khen ai sáng tác khúc đàn

Chắc là tâm trạng ngổn ngang vì tình

Phải chăng tác giả đa tình

Hay người cũng có cuộc tình biệt ly


Những câu hát thật não nề

Ai từng hứa hẹn, từng thề cùng ai

Ai từng đã phụ tình ai

Ai từng thắm thiết yêu ai không rời


Ai từng đêm nước mắt rơi

Ai từng đã nói trọn đời yêu ai

Tiếng đàn như tiếng thở dài

Tiếng đàn cứ mãi bi ai nỗi buồn


Trời cao sấm giật mưa tuôn

Một cơn bão lớn quay cuồng không gian

Nước dâng như lũ trên ngàn

Nước trôi đi hết muôn vàn yêu thương


Nước trôi đi mọi vấn vương

Nước làm cách trở con đường nhân duyên

Tiếng kinh tiếng mõ cửa thiền

Tiếng lòng ai muốn bình yên quên tình


Tiếng là lời Phật linh thiêng

Ngài khuyên buông bỏ để mình thảnh thơi

Cố quên oan trái dòng đời

Buông đi duyên nghiệp cho vơi nỗi sầu


Tình kia dù có đậm sâu

Nhưng mà duyên cạn phải mau xa rời

Nhân duyên se bởi ông trời

Nó là nghiệp quả nhiều đời gặp nhau


Lương duyên ý hợp tâm đầu

Nghiệp duyên nếu vướng thì đau cả đời

Phải chăng định trước hết rồi

Những người ta gặp đều là hữu duyên


Không gì mà đến tự nhiên

Gieo nhân gặp quả đã nhiều đời qua

Biệt ly tình chớ xót xa

Hiểu về nhân quả thì ta nhẹ lòng


Vô thường mọi thứ như không

Có rồi lại mất nặng lòng làm chi

Hỏi trăm năm nữa còn gì

Có ai còn nhớ đến ta không nào


Tội tình chi mãi khổ đau

Phải thương mình trước cớ sao cứ buồn

Thân mình mình phải biết thương

Thương người ta cũng đã thương hết lòng


Tùy người có hiểu hay không

Chỉ cần ta chẳng phụ lòng người ta

Đã yêu bằng cả lòng ta

Nên không hối tiếc tình ta trao người


Tùy theo cái nghiệp của người

Nghiệp ta phải trả cho người đã xong

Không còn gì phải bận lòng

Chỉ còn ta với lương tâm của mình


Biệt ly là chuyện của tình

Cạn duyên thì chắc là tình biệt ly

Ta buông cho nghiệp hết đi

Ta buông ta sẽ tìm về chính ta


Ta buông cho nhẹ lòng ta

Ta buông để nghiệp người ta xa rời

Ta buông cho hết nợ đời

Ta buông ta được thảnh thơi nhẹ nhàng


Ta buông theo những cung đàn

Thả hồn theo những âm thanh cõi thiền

Ta tìm về chốn bình yên

Đời ta sẽ hết ưu phiền khổ đau


Quên đi giấc mộng bấy lâu

Hồng trần như ảo, mơ nào cũng tan

Chẳng qua cũng chỉ khúc đàn

Nó không gì cả, tại tâm ta buồn


Cớ sao ta lại vấn vương

Cơ sao ta lại nhớ thương một người

Sao ta cứ phải nhớ người

Sao ta phải khóc vì người làm chi


Lời ca nào có nghĩa gì

Nó gây tác động đến ta thế này

Người ta viết nhạc đắng cay

Có gì ảnh hưởng đến đời của ta


Tự nhiên mình lại xót xa

Tự nhiên buồn quá, thôi đi đừng đàn


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...