Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

KHÔNG ĐỀ 2

 KHÔNG ĐỀ 2

Thơ Duy Sắc

Bình tĩnh để mà sống

Giữa cuộc đời trầm luân

Khổ cắn răng cố chịu

Đừng nghĩ quẩn làm liều

Đói cơm một vài bữa

Nào có chết mà lo

Áo mặc rách chút xíu

Luyện mũi chỉ đường kim

Nhà cũ dù hơi dột

Ngủ ngon cũng được rồi

Tiền ai chẳng có cần

Tuỳ theo năng lực mình

Tài ít thì phải ít

Chuyện thường là thế mà

Cố lươn lẹo gian ngoa

Thêm vài ba chiếc kẹo

Người ta phát hiện được

Nhiều cái xấu nó theo

Đôi khi cũng là số

Định mệnh đã an bày

Phú quý hay hèn sang

Đều bởi trời cao hết

Tích xưa đã chứng minh

Lắm người nghèo hèn lắm

Xuất thân chỉ ăn mày

Thế mà thành hoàng đế

Cũng lắm người vương giả

Quyền quý rất cao sang

Lụi tàn trong mấy chốc

Ai nào biết trước đâu

Bình tĩnh để nhẹ đầu

Thanh thản những đêm thâu

Bon chen càng gieo nghiệp

Con cháu khổ sau này

Đời chẳng có ai hay

Sáng suốt cờ đến tay

Lúc ấy tha hồ phất.


Ai có tài mình phục

Để họ phát huy tài

Tài họ giúp mọi người

Mình cũng có tí chút

Ai có tài mình gét

Rồi họ cũng gét mình

Chúng ta đều ngán ngẩm

Tài thui chột hết trơn

Người tài thường tự mãn

Đó chỉ là cái tôi

Tài mà không có tôi

Thì phát huy không được

Mình cũng có cái tôi

Nhưng tôi mình nó bé

Thôi thì chịu lép vế

Nhường tôi cho người ta

Tài đi với cái tai

Kiêu căng là cái hoạ

Cái tôi dù có lớn

Chớ có để lộ ra

Khiêm nhường và đức độ

Yêu mến trẻ, kính già

Khoe khoang cho người gét

Chỉ thiệt thòi cho ta

Thiên hạ nhiều người tài

Mỗi một người một vẻ

Ta cùng nhau chia sẻ

Đời trăm sắc muôn hoa.


Tinh thần mệt mỏi quá

Thể xác cũng rệu rã

Cười trong ngàn cay đắng

Khóc với vạn xót xa

Đời vốn là vất vả

Thân phận người cỏn con

Ta lềnh bềnh trôi mãi

Đâu là bến cho ta

Làm sao hết buồn bã

Vui vẻ cho nở hoa

Cắm đầu trong công việc

Ai chia sẻ cùng ta

Đêm nằm nhiều mơ lạ

Mộng đẹp không thể tả

Sáng giật mình thức giấc

Ta đối diện chính mình

Cố để giữ bình tĩnh

Cơn sóng đời bủa vây

Vùng vẫy nhiều dễ đắm

Càng kêu gào càng đau

Tình yêu thương trao nhau

Lòng chân thành chia sẻ

Dù cho đời buồn tẻ

Ta luôn giữ tính người.


Bạn bè gì kỳ quặc

Mình mượn năm chục bạc

Thế mà khinh ra mặt

Chặn cả face book luôn

Vậy mà lúc cần đến

Ngày nào cũng nhắn tin

Giờ biết mình bể nợ

Biệt tăm như cánh chim

Chắc là mình chưa tốt

Không xứng tầm người ta

Họ tránh mặt cũng phải

Làm ăn cần vậy mà

Chứ giờ nói bạn mình

Người ta cũng ngại lắm

Người làm ăn tiền tỷ

Sao dám chơi bạn nghèo

Thân mình mình phải lo

Trách bạn mang khẩu nghiệp

Chúc bạn thành công nhé

Tôi chỉ cầu bình an.


Con ruồi bay trước mặt

Tôi giơ tay vỗ bốp

Con ruồi bay dưới chân

Tôi cúi vỗ cát đét

Tôi vỗ bốp và đét

Hai con ruồi không chết

Chúng nó chạy mất hết

Con kiến đến nó cắn

Tôi lấy ngón tay dí

Nhưng mà nó bé tí

Nghĩ thôi đuổi nó đi

Đuổi mãi nó không đi

Tôi thả hạt đường mía

Tự nhiên kiến bỏ đi

Buồn ngủ mà chẳng ngủ

Muỗi cứ bay vù vù

Chúng nhao nhao đến cắn

Muỗi bâu đầy cái chân

Tôi cứ vờ không biết

Chúng cắn no ngã lăn

Tôi vuốt tay chúng chết

Máu dây ra bê bết

Muỗi tham nên phải chết

Vết cắn ngứa phát mệt

Tôi lấy tay gãi miết

Xong lại nằm ngủ tiếp.


Con ếch kêu ộp ộp

Con cóc kêu kèng kẹc

Con cá kêu ùng ục

Con cò kêu èng ẹc

Con nào cũng biết kêu

Con dế kêu reng réc

Con lợn kêu eng éc

Con người biết nói phét

Đều là tiếng kêu hết

Tiếng nào cũng hay phết

Nhưng tiếng người đặc biệt

Nó khác những tiếng kia

Tiếng người lúc thanh tao

Âm thanh rất nhẹ nhàng

Tâm từ đầy cảm xúc

Lòng thân ái mênh mông

Tiếng người khi bốc đồng

Cơn nóng bùng dữ dội

Tiếng nghe như sóng nổi

Chìm ngỉm hết nghĩa tình

Tiếng người lúc tâm tình

Lời trao nhau tha thiết

Tình yêu thật da diết

Ai nghe cũng vui tai

Tiếng than thở đêm dài

Cả bầu trời sụp đổ

Đời như là bể khổ

Cõi trầm luân đắng cay

Tiếng chẳng ai giống ai

Tuỳ tính người mà khác

Tiếng của kẻ bội bạc

Âm thanh chát và chua

Gió cuốn bay lời hứa

Tiếng này gieo đắng cay

Ôi tiếng và tai tiếng

Nhiều cuộc đời chết điếng

Cũng bởi cái miệng người

Thích phát ra lắm tiếng.


Em trẻ người non dạ

Mới học chút điêu toa

Nên em còn rất vụng

Dễ mất lòng người ta

Vì cuộc sống cả mà

Miếng ăn là trên hết

Em điêu ai cũng biết

Cộng sinh nên im hết

Đời ai chẳng vì ta

Vì người người bảo dại

Em đâu có vĩ đại

Để trong sáng thanh cao

Ai thương ai thật nào

Lúc em ốm và đau

Gia đình cơn túng thiếu

Có ai nào biết đâu

Em vẫn còn trẻ dại

Nên vụng nghĩ trong đầu

Khiến ai cũng đều hiểu

Mọi người truyền tai nhau

Người gét em vì sao

Em có làm gì đâu

Đời ai cũng thế mà

Xảo trá như nhau hết

Có người như kịch sỹ

Cả một đời nhập vai

Bi hài đủ các loại

Ai cũng khen họ tài

Có người như thánh nhân

Đạo đức giả đầy thân

Tâm hồn đầy dòi bọ

Bề ngoài đẹp muôn phần

Em bởi vì non nớt

Thế nên bể hết trơn

Giờ mọi người ngoảnh mặt

Em sẽ luyện nhiều thêm

Mai này thuật tinh thông

Đắc nhân tâm đã thạo

Nói thật hay là sạo

Đố mà phát hiện ra

Em tuổi còn nhỏ mà

Đường đời sẽ tiến xa

Tuy nhiên luật nhân quả

Nó kềm hãm chí ta

Là kỳ đà cản mũi

Nao núng hết tinh thần.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...