CHIỀU U MINH HẠ
Duy Sac 2004
Vỏ mình trôi giữa U Minh
Hoa Tràm nhè nhẹ rung rinh giữa trời
Ong ruồi bay khắp mọi nơi
Chúng đi tìm mật cho đời ăn ong
Súng, sen theo nước vươn ngồng
Bóng chiều ửng đỏ một dòng kênh trong
Em nhìn làn khói đốt đồng
Rằng quê hương đẹp thật không gì bằng
Vỏ xuôi dòng lướt băng băng
Bốn bề khung cảnh đồng bằng mênh mông
Ta đi dưới ánh nắng hồng
Ước ao đất mẹ luôn trong thanh bình.
Em rằng đây miệt U Minh
Đất nghèo chỉ có nghĩa tình đãi nhau
Quanh năm mưa gió dãi dầu
Đời tuy vất vả nhưng đâu có buồn
Hỏi rằng anh có thích không
Em đây chưa biết má hồng, phấn son
Da ngăm quen với nước phèn
Áo nâu, tóc rối lấm lem đất bùn
Nơi này tràm ngạt ngào hương
Tình em giản dị như màu phù sa
Người quê chất phác thiệt thà
Nếu thương anh hãy nói ra thật lòng
Đừng gieo lời lẽ bướm ong
Để em ôm giấc mộng lòng viễn vông
Để rồi héo hắt chờ mong
Người đi muôn nẻo xong không quay về.
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét