Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

LÊ LAI CỨU CHÚA

 LÊ LAI CỨU CHÚA

Duy Sac 2004

Toàn quân chạy đến Chí Linh

Lương thực sắp cạn, tình hình cam go

Quân Minh liên tục thăm dò

Trương Phụ quyết bắt cá to đợt này

Qua hơn nửa tháng bị vây

Lê Lợi thấp thỏm mỗi ngày không yên

Toàn quân ai cũng ưu phiền

Rất nhiều binh sỹ trở nên nản lòng

Nỗi lo đè nặng lên ông

Sự nghiệp có thể suy vong lần này

Các quan ai nấy đều hay

Nhưng không biết cách giãi bày làm sao

Lê Lợi nức nở nghẹn ngào

Rằng ta phải biết làm sao bây giờ

Không còn một lối nào ra

Chẳng lẽ trời muốn diệt ta thật rồi

Quần thần ai cũng lệ rơi

Vương rằng ai dám là người thay ta

Từ đây một trận xông ra

Mở con đường máu gọi là nghi binh

Để mà thu hút giặc Minh

Cho quân chủ lực của mình rút đi

Chỉ còn cách ấy khả thi

Hiện nay không có kế gì tốt hơn

Ta đây ban thưởng bạc, vàng

Ngựa, voi, tước phẩm lên hàng công khanh

Nếu mai khi đại nghiệp thành

Cháu con bổng lộc được ăn nhiều đời

Lê Lai nghe vậy thưa ngay

Rằng thần xin nguyện lần này xung phong

Vương nghe qua rất hài lòng

Rằng khanh nói vậy ta không lo gì

Tây Đô là hướng giặc đi

Khanh đem quân xuống tức thì tấn công

Đánh cho hết sức hết lòng

Để dụ quân giặc phản công trở về

Vòng vây sẽ nới dần ra

Nếu được như vậy thật là đại công

Lai rằng dạ bẩm chúa công

Thần xin hứa sẽ hết lòng tận trung

Chỉ xin thỉnh nguyện sau cùng

Đó là con cháu của thần mai sau

Như lời Ngài nói lúc đầu

Để thần yên ổn đời sau của mình

Vua rằng dâng rượu lên nhanh

Chúng ta đứng dưới trời xanh cùng thề

Lúc này ta tiễn khanh đi

Có lẽ không hẹn ngày về mai sau

Đây là chiếc áo hoàng bào

Thuận Thiên bảo kiếm ta trao, hãy cầm

Ngoài kia có tám ngàn quân

Voi hai mươi thớt, ngựa tròn năm trăm

Ái Khanh vì nghĩa xả thân

Ta hứa không phụ công ơn bao giờ

Đêm mai vào lúc canh ba

Toàn quân xuất phát tiến về Tây Đô

Vua nhìn vào tấm địa đồ

Chỉ tay về hướng Tây Đô nói rằng

Quân Minh ở đấy rất đông

Ta biết khanh sẽ khó lòng thoát thân

Nhưng vì đại cục rất cần

Khanh mau chuẩn bị rồi nhanh lên đường

Vua bèn nén nỗi đau thương

Các quan tiễn biệt đều tuôn lệ sầu

Lê Lai ngoái lại đằng sau

Xong rồi ông khoác hoàng bào ra đi

Trong tay nắm ngọn hoàng kỳ

Đội quân xuất phát đánh về Tây Đô

Toàn quân đánh trống reo hò

Thám mã của giặc đã dò được tin

Chúng về báo cáo quân tình

Trương Phụ nghe được nửa tin nửa ngờ

Rằng là Lê Lợi gan to

Dám kéo quân xuống đánh ta thật à

Hay do chúng hết lối ra

Lương thực sắp cạn nên là liều đây

Các ngươi do thám vài ngày

Dõi xem bọn chúng đến đây làm gì

Bao vây giết sạch chúng đi

Để cho Giao Chỉ thuộc về Đại Minh

Bây giờ mau điểm quan binh

Các tướng nhận lệnh hành quân đêm ngày

Đừng cho chúng kịp đến đây

Phải bắt Lê Lợi trận này mới thôi

Nhiều ngày vượt núi băng đồi

Lê Lai đã tiến đến nơi mình cần

Tây Đô địa phận dừng quân

Tất cả chuẩn bị tinh thần tấn công

Sau khi do thám nhiều vòng

Lê Lai ra lệnh toàn quân công thành

Giặc Minh mở cửa giao tranh

Hai bên hỗn chiến kinh hoàng với nhau

Quân Minh từ những tuyến đầu

Bọn chúng lui lại tuyến sau giữ thành

Trương Phụ quỷ kế gian manh

Lão nghĩ Lê Lợi sắp thành tù binh

Từ xa, hắn thấy tình hình

Đúng là Lê Lợi dẫn binh thật rồi

Toàn quân vây chặt hắn thôi

Trương Phụ cười lớn rằng trời giúp ta

Lê Lai liều chết xông pha

Một mình một ngựa đánh ra đánh vào

Quân Minh nhìn thấy hoàng bào

Nghĩ rằng Lê Lợi, chúng lao lên liền

Sau nhiều giờ đánh liên miên

Quân ta chết hết không còn 

một ai

Lê Lai bị giặc bắt ngay

Bọn chúng nhìn thấy tức thì ngạc nhiên

Trương Phụ biết vậy hiểu liền

Cho nên lão mới phát điên hỏi rằng

Liều mình cứu chúa đây chăng

Lê Lợi có phải đã sang bên Lào

Ngươi nhanh khai thật ra mau

Ta sẽ tha tội, tuyển vào làm quan

Nếu như lớn mật to gan

Ta sẽ xử tử và đem lăng trì

Lai rằng mi giết ta đi

Anh hùng nghĩa sỹ nước ta rất nhiều

Các ngươi đừng có tự kiêu

Bình Định Vương sẽ lập triều nay mai

Phụ rằng đã đến nước này

Ngươi lại dám đứng ở đây nhiều lời

Lam Sơn là lũ mọi thôi

Ta sẽ quét sạch một hơi chẳng còn

Họ Hồ trăm vạn đại quân

Bây giờ ngươi thấy có còn gì không

Rồi thì hậu duệ họ Trần

Trùng Quang gì đó ẩn thân đâu rồi

Theo ta thì sẽ sống thôi

Nghịch ta thì chỉ tàn đời diệt thân

Mau khai ra hết một lần

Hiện giờ Lê Lợi đóng quân chỗ nào

Lai rằng mi giết ta mau

Ta đây nhất quyết không đầu hàng đâu

Phụ rằng ngươi có một đầu

Giết ngươi thì dễ chứ đâu khó gì

Trần Trí rằng giết hắn đi

Để cho hắn sống ích gì tốn cơm

Lê Lợi đã đến Lam Sơn

Hiện giờ bọn chúng liên quân với Lào

Kết thân vua xứ Ai Lao

Mở rộng căn cứ rất sâu trong rừng

Phụ rằng theo đúng lời ông

Tình hình sắp đến khó lòng thắng nhanh

Liên minh bọn chúng mà thành

Tôi e sắp có chiến tranh to rồi

Người đâu giết hắn đi thôi.

Treo lên tùng xẻo xong rồi lột da

Thị uy dân chúng cho ta

Để dân Giao Chỉ nhìn mà làm gương

Lê Lai bị chết thảm thương

Lam Sơn nghĩa sỹ đau buồn tiễn đưa

Lê Lợi biết vậy dặn rằng

Giỗ Lê Lai trước mới làm giỗ ta

Chăm lo con cháu ông ta

Cho hưởng bổng lộc triều ta muôn đời.

DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

 DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG

Duy Sac 

Không gì bằng chén rượu cồn

Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay

Rượu này mới uống hơi cay

Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời


Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi

Đời cay là cả một đời ta cay

Bây giờ chỉ có loại này

Nó giúp quên được cái cay của đời


Quên trong phút chốc mà thôi

Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay

Đời cay ta lại rượu say

Cố say quên hết cái cay của đời


Say hoài say mãi không thôi

Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay

Nghiện rồi ta chẳng biết cay

Nên giờ không biết rượu cay hay đời


Gì cay cũng thế mà thôi

Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng

Nhìn trăng ta nói lằng nhằng

Có bà hàng xóm bảo thằng này điên


Suốt ngày ăn nói luyên thuyên

Nào trăng với lại thần tiên trên trời

Đúng là cái loại dở hơi

Nết người như vậy mà đòi ai thương


Ta nghe cũng đáp lời luôn

Rằng bà sao lại ác mồm thế kia

Chúng ta nào oán thù gì

Cớ sao bà lại cứ đi phê bình


Tôi điên mặc kệ tôi điên

Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi

Dù bà mơ hết cả đời

Cũng không lên được cõi trời ngao du


Thôi bà yên lặng tôi nhờ

Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về

Bà làm tôi rối quá đi

Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon


Ở đây còn lít rượu cồn

Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà

Khôn thì tôi mới tỉnh ra

Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.

HAI ĐƯỜNG

 HAI ĐƯỜNG

Duy Sac

Đường Nguyễn Du đầy cây me

Lá bay rợp những chiều hè nắng oi

Xe lạch bạch xì đầy khói

Học sinh về tiếng í ới gọi nhau


Tao Đàn hai đứa hẹn nhau

Em giận em nói càu nhàu lung tung

Anh ngồi nghe thấy hãi hùng

Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông


Suốt ngày nói chuyện Tây Đông

Học mà ngu quá sẽ không ra trường

Cứ mà dở dở ương ương

Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi


Em đây không có hẹp hòi

Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào

Thơ thẩn những chuyện tào lao

Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền


Nhiều khi em muốn phát điên

Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua

Bữa nay phải nói hết ra

Nếu được hai đứa chúng ta chung đường


Bằng không chấm dứt liền luôn

Chứ em rất buồn cái bản mặt anh

Mình nghe mà mặt tái xanh

Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu


Nãy giờ có nói gì đâu

Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng

Ừ thì anh rất là khùng

Em yêu người khùng thì phải chịu đi


Chớ mà chửi bới cái gì

Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay

Anh biết em giỏi em hay

Nhà em khá giả quen này biết kia


Tự nhiên em khóc đầm đìa

Em nói ô kìa sao lại mắng em

Em muốn anh nghĩ lại xem

Chứ ai có bảo nhà em sang giàu


Có mà khi dễ anh đâu

Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man

Cuộc đời khốn khó gian gian

Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn


Nếu anh không thích khuyên răn

Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ

Anh về lo mà làm thơ

Em đi phụ má để mà bán buôn


Từ rày tình cảm dứt luôn

Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau


NguyenDuySac2001

ĐI VAY NỢ

 Duy Sac

Anh nghèo nên mới đi vay

Em có thì giúp một tay anh mừng

Suốt đời anh sẽ biết ơn

Cớ gì em trách rồi còn khinh khi


Nghèo rồi còn sỹ diện gì

Nhưng em nói quá thế thì anh lui

Cảm ơn em đã có lời

Anh sẽ ghi nhớ cả đời không quên


Nghèo nên thân phận nó hèn

Chúc em luôn sống kẻ trên mọi người

Anh phải tìm cách khác thôi

Chắc về anh bán lấy đôi lợn sề


Cố gắng trang trải các bề

Cón dư chút đỉnh, anh vô nội thành

Cố gắng chạy kiếm loanh quanh

Công việc gì đó để anh kiếm tiền


Chào em, người bạn thâm niên

Chúc em cuộc sống ấm êm mọi bề

Tạm biệt em nhé, anh về

Mai này có dịp cà phê anh mời


Đôi mình lại tiếp rong chơi

Tình xưa nghĩa cũ những lời tâm giao

Tự nhiên bụi nó bay vào

Thế nên nước mắt anh trào cả xa


Trễ rồi, anh gấp về nhà

Em đóng cửa lại kẻo mà kẻ gian

Anh này, hượm đã , hãy khoan

Những lời em nói đã làm anh đau


Em nào khinh miệt anh đâu

Tính tình em vậy chớ nào có chi

Vội gì mà lại bỏ đi

Bõ công một bận lại về tay không


Anh đây ngay thẳng tấm lòng

Trong cơn bĩ cực vẫn không hạ mình

Đôi ta còn cái nghĩa tình

Anh giận em hả hay khinh em rồi


Em à em cứ nghỉ ngơi

Anh có chuyện phải về thôi muộn rồi

Xem như mọi việc xong xuôi

Em đừng nói nữa những lời thiết tha


Mắm tôm chấm với dưa cà

Làm sao sánh được thịt thà cá tôm

Gối rơm giữ phận gối rơm

Mình trọng mình trước rồi còn tính sau


Hoaphuongdo

TRẦM CẢM

 TRẦM CẢM

Thơ Duy Sắc

Anh yêu em mà, em đã biết

Anh thương em mà, thương tha thiết

Anh hứa cưới em, em chờ mong

Anh là tất cả cuộc đời em


Em có buồn đâu, em vui mà

Em có khóc đâu, em cười mà

Em đang mua sắm thêm áo mới

Em đang chờ ngày lên xe hoa


Chúng mình yêu nhau rất đậm đà

Họ hàng đều biết mặt chúng ta

Em đây hãnh diện nhiều anh ạ

Vì có người yêu rất hào hoa


Ai cũng hỏi em chuyện đôi ta

Em rằng anh lo đám cưới mà

Anh còn nhiều việc làm ăn lớn

Rồi anh sẽ dẫn bố mẹ qua


Em đang vui lắm anh yêu à

Em khoe hết cả chuyện chúng ta

Thế mà mẹ em ngồi buồn bã

Bố em thơ thẩn cứ vào ra


Em có buồn đâu em vui mà

Em đang hồi tưởng chuyện đôi ta

Bạn em nó hỏi mày sao thế

Em rằng tao sắp lấy chồng mà


Em đang vui lắm anh yêu à

Em đóng cửa phòng không hề ra

Em nhìn mấy tấm hình ngày trước

Em cười sảng khoái lắm anh à


Em không buồn đâu anh yêu à

Em nói thật đó chẳng dối mà

Chỉ có mọi người không ai hiểu

Họ hay soi mói nói vào ra


Xuân này em vui lắm anh à

Em lấy hết đống quần áo ra

Em mặc bộ váy mà đẹp nhất

Em làm công chúa lên xe hoa


Em đang vui lắm anh yêu à

Cuối cùng em cũng lên xe hoa

Cái váy ngày xưa anh từng tặng

Em mặc nó vào bỗng khóc oà.

EM NGHĨ XEM

 EM NGHĨ XEM

Duy Sac 

Cái quý nhất trên đời

Em nghĩ xem

Công danh hay sự nghiệp

Tiền tài hay tiếng tăm

Anh học hành bao năm

Tay trắng giờ vẫn thế

Em làm được những gì

Em kể anh nghe thử

Tiền

Danh

Chức tước

Địa vị

Em có biệt điện chưa

Em có lính hầu chưa

Anh chẳng có gì cả

Anh là kẻ lang thang

Anh thiếu nợ tứ giăng

Bạn anh khinh ra mặt

Em chắc hơn anh lắm

Hihi hihi hihi

Chúc mừng em ha ha

Yêu em

Nhưng

Anh ngại

Anh hèn kém

Anh xa

Yêu quá

Anh chỉ nhìn

Thế thôi

Yêu

Anh yêu em.


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

BÊN BỜ SÔNG

 BÊN BỜ SÔNG 

Duy Sac

Chiều về chạng vạng nắng hè

Bờ sông im bặt tiếng ve, phượng tàn

Mấy con chim én lạc đàn

Tiếng kêu nức nở than van lắm lời


Còi tàu nhớ sóng biển khơi

Nhớ áng mây trời trong buổi hoàng hôn

Trẻ con tan học bước dồn

Lão già ngán ngẩm ngồi ôn chuyện đời


Chèn trà, điếu thuốc hết hơi

Câu chuyện tuổi đời đang sắp sang trang

Dọc theo mấy dãy nhà hàng

Rất đông thực khách hành lang đợi chờ


Sông dài con nước lững lờ

Anh đang đứng đợi, ngóng chờ bóng em

Tình mình còn lại que kem

Đá giờ tan hết, anh thèm mút cây


Mà sao trời chẳng có mây

Nắng úa bầy nhầy, chua chát tường rêu

Chân trời nhớp nhúa lều bều

Hình như cảnh vật cũng trêu con người


Em cạnh bên cười rất tươi

Em hỏi anh đứng chờ người phải không

Em cũng vừa mới giận chồng

Cãi nhau chí chóe rồi bồng con đi


Em bị nhà chồng họ khi

Anh ấy giờ đã bỏ đi theo người

Mẹ chồng chê em rất lười

Việc nhà chểnh mảng, việc người thì nhanh


Ngày nào em cũng cơm canh

Ba bữa ngon lành còn phải chăm con

Tuổi xuân hết, thân héo hon

Mọi việc em đã lo tròn hết trơn


Chồng em còn kể nghĩa ơn

Rằng đừng oán hờn câu nói mẹ anh

Phận dâu phải cố hoàn thành

Vấn đề kinh tế có anh lo rồi


Làm dâu phải chịu đi thôi

Chớ có lắm chuyện là tôi bỏ liền

Em nghe lòng mới phát điên

Rằng ỷ có tiền anh dám khinh tôi


Ngày xưa anh nói yêu tôi

Anh bảo lấy rồi sẽ rất thương yêu

Tôi đây đâu có lắm điều

Mẹ anh tôi cũng kính yêu đó mà


Anh đừng ăn hiếp người ta

Tôi đẻ cháu nội cho nhà của anh

Bây giờ nhiệm vụ đã thành

Anh vì cha mẹ của anh không à


Chắc tôi không có mẹ cha

Hay tôi là đứa con nhà bất lương

Ngày xưa mình học chung trường

Mấy năm gặp gỡ yêu thương nhau mà


Đám cưới tôi bỏ tiền ra

Vì anh quê ở rất xa Sài Gòn

Anh thấy nhà tôi quá ngon

Cha mẹ giàu có lại con một mà


Giờ anh mê đắm người ta

Mượn cớ việc nhà để trách tôi ư

Nếu thế tôi sẽ phải từ

Chứ tôi không chịu cảnh như thế này


Anh ấy bảo em cút ngay

Từ giờ hai đứa chia tay đôi đường

Anh nghe chuyện thấy mà thương

Một chuyện bình thường trong cõi nhân gian


Tự nhiên cô ấy phàn nàn

Anh đâu quen biết nên an ủi rằng

Chuyện gì mà phải làm căng

Vợ chồng là nghiệp nó chằng vào thân


Còn duyên thì sẽ còn cần

Hết duyên sẽ chẳng nợ nần gì nhau

Làm chi mà cứ khổ đau

Cuộc sống muôn màu ta hãy vui đi


Buồn đau nào có ích chi

Chuyện chẳng có gì hãy cứ bỏ qua

Tự dưng cô ấy khóc òa

Xong rồi bồng đứa con qua bên đường


Anh nhìn con nắng nó buông

Cảm thấy chán chường cuộc sống ngày mai


Sac2018


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

Ô KÌA CÔ GÁI

 Duy Sac

Ơ kìa cô gái ở đằng kia

Cô ta cứ ngó cái gì kìa

Hóa ra cô ấy đang ngắm cảnh

Có cái gì đó ở chỗ kia


Này cô em gái ở đằng kia

Có người đang đứng ngắm em kìa

Tại sao em cứ nhìn khung cảnh

Cái gì mà cuốn hút thế kia


Em ơi gió lớn đến rồi kìa

Mưa mới vừa giăng ở chỗ kia

Em có cần ô anh mang đến

Trú mưa ta đến chỗ đằng kia


Em có thấy không chỗ kia kìa

Sao em im lặng mãi thế kia

Xem thường anh quá rồi em nhé

Em lại khinh người quá thế kia.

NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

 NGHIỆN QUÁ KHÓ BỎ

Thơ Duy Sắc 2021

Nhiều khi buồn quá hóa rồ

Rượu trắng cứ uống tồ tồ sáng trưa

Dù là trời nắng hay mưa

Ngày nào cũng uống chẳng chừa hôm nao

Rượu này tiền có mấy hào

Bạn khuyên đừng uống, bạn bao bia thùng

Rượu giả uống dễ bị khùng

Nó phá nội tạng, bệnh gan hại người

Mình nghe bạn nói mới cười

Rằng rượu đã ngấm vào người tôi lâu

Uống hoài nào thấy gì đâu

Bữa nào không uống bắt đầu tay run

Uống vào tay lại hết run

Càng uống càng thấy tâm hồn lên cao

Rượu cay nhưng vị ngọt ngào

Nó ngon hơn biết là bao vị đời

Say vào hồn sẽ vui chơi

Tâm tư bay bổng lên trời cùng trăng

Ngâm thơ bên cạnh chị Hằng

Kể cho chị biết vè nàng thơ xinh

Đớn đau cho một mối tình

Tình đời, tình nghĩa với tình của em.

ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

 ĐÀ LẠT ĐÊM ĐÔNG

Duy Sac

Đông sang cũng rất bình thường

Ta lạnh vì vắng người thương bên mình

Đời ta bèo nước lênh đênh

Bao mùa đông cũng lềnh bềnh thế thôi


Bờ hồ ta cứ thích ngồi

Nhìn mây, nhìn nước, nhìn trời đầy sương

Xa xa đã bật đèn đường

Tình xưa còn mãi vấn vương trong lòng


Màn đêm đen đúa hàng thông

Tối rồi mọi thứ nhìn không rõ gì

Ta ngồi đây mãi làm chi

Nơi đây còn luyến lưu gì nữa đâu


Cớ sao ta mãi u sầu

Chắc ta có một cái đầu thần kinh

Có tình nhưng lại thất tình

Chắc khùng nên nghĩ linh tinh đủ điều


Cô nàng nào đó buồn hiu

Hình như cô ấy đã yêu ai rồi

Cô ta cũng một mình ngồi

Mắt nhìn những chỗ xa xôi vô hồn


Có ai còn nhớ cô không

Hay cô cũng giống như ta một mình

Yêu đương ảnh hưởng thần kinh

Chắc nhiều người lắm vì tình mà điên.

ĐỌC THƠ

 

Em này anh bảo nhỏ

Thơ anh viết như thế

Là do anh thích thế

Em đừng có mà tin


Em cứ nhìn anh đây

Gương mặt thật đây này

Nhìn cuộc đời thực tế

Nhìn cách sống hàng ngày


Thơ chẳng có gì hay

Em thích em viết được

Nó chỉ là câu chữ

Xếp vần cho thuận mồm


Em thích đọc cứ đọc

Nhưng em chớ có tin

Không phải thơ riêng anh

Mà thơ ai cũng thế


Người ta làm thơ nhiều

Bởi họ cô đơn đấy

Có những điều tâm sự

Còn giấu ở trong lòng


Anh bị khùng từ nhỏ

Nên thơ thẩn vậy mà

Em xem thơ đừng cười

Tội cho thân anh lắm


ĐỌC THƠ

Duy Sac

VỚ VẨN

Duy Sac

Không ai kết bạn với mình

Bởi vì mình viết thơ tình lung tung

Họ xem họ tưởng mình khùng

Hoang tưởng yêu tứ lung tung cả làng


Thơ mình nó lại chẳng sang

Ngôn từ rẻ mạt như thằng du côn

Thơ người bay bổng tâm hồn

Uyên thâm triết lý dạy khôn người đời


Thơ mình như kẻ dở hơi

Ý tứ chẳng khác những lời chửi nhau

Buồn nên nghĩ nhức hết đầu

Phải cố gắng nghĩ ra câu đắt tiền


Thơ rằng:" đáng giá đồng tiền

Tiền là chiến sỹ trung kiên ở đời

Tiền xông pha khắp mọi nơi

Tiền giao du đủ loại người thế gian


Tiền là thứ mọi người cần

Tiền cho ta có những vần thơ hay

Không tiền bụng đó cả ngày

Tăm tối mặt mày toát cả mồ hôi


Chắc là mình đói nhiều rồi

Nên thơ như kẻ hết hơi chán đời

Thơ là thơ hỡi thơ ơi

Vớ va vớ vẩn nửa đời vì thơ

THẦY PHÁN

 THẦY PHÁN

Duy Sac

Thầy xem rồi phán anh nghèo

Anh xem anh phán thầy nghèo như anh

Hai người nghèo bói đời mình

Bói xong lại nghĩ là mình bói sai


Thầy kia vì nghĩ mình tài

Nên ông ấy bảo anh sai quẻ rồi

Thầy rằng những kẻ như tôi

Chẳng qua chưa gặp được thời đó thôi


Anh rằng ông phán đời tôi

Chắc là quẻ cũng sai rồi chắc luôn

Tôi là người quá tài năng

Làm sao có thể nghèo nàn được đây


Thầy rằng mấy cái vụ này

Thiên cơ huyền diệu ai hay đường nào

Chắc gì là đã đúng đâu

Ông còn non lắm quẻ nào cũng hư


Hai người tranh luận hơn thua

Bà già bên cạnh liền cười rõ to

Rằng bay chắc bị khùng à

Tao nghe mệt quá biến đi cho nhờ


Một thằng cái mặt cà đơ

Một thằng như kẻ ẫm ờ thế kia

Tụi bay số má cái gì

Đồ thứ làm biếng nghèo là đúng thôi.

GIÀ RỒI

 GIÀ RỒI

Duy Sac

Già rồi còn ước mơ gì

Công danh phú quý rời xa hết rồi

Cũng qua bao trận ăn chơi

Cũng huênh hoang giọng với đời mấy phen


Già rồi không kiếm ra tiền

Cả ngày luẩn quẩn bên hiên nhìn trời

Lâu lâu thở tiếng dài hơi

Vẻ như tiếc nuối một thời nào kia


Già rồi còn luyến lưu gì

Dù sao mọi chuyện cũng đi qua rồi

Thời gian nó vậy vẫn trôi

Cách gì làm lại cuộc chơi từ đầu


Già rồi hy vọng sống lâu

Có nhiều sức khỏe đừng đau ốm gì

Chuyện xưa phải cố quên đi

Để lòng thanh thản khi về cõi âm


Già rồi nên cứ trầm ngâm

Hồi tưởng lại những tháng năm dại khờ

Thả hồn theo những câu thơ

Hy vọng có một nàng thơ bên mình


Già rồi đừng nghĩ linh tinh

Nghĩ nhiều rồi bị thần kinh phát khùng

Cuộc đời sắc sắc không không

Không là không có mãi không có gì

TÌM EM

 TÌM EM

Duy Sac

Ta tìm về nơi ấy

Mong tìm lại bóng em

Vẫn con đường ngày trước

Ta từng ngồi bao đêm


Ta tìm về nơi ấy

Nhưng không gặp được em

Nên một mình yên lặng

Ta ngồi nhớ về em


Ta cứ ngồi như vậy

Cho đến lúc nửa đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố tìm thấy em


Ta cứ ngồi như vậy

Qua hết rất nhiều đêm

Ta cứ nhìn con phố

Để cố rằng sẽ quên


Bà chủ hàng trà đá

Bà ấy bảo đồ điên

Bộ mày khùng rồi hả

Ngày nào cũng ngồi im


Ta lại nhìn bà ấy

Nhớ đến nụ cười em

Nhớ những ngày xưa ấy

Ta tâm tình mỗi đêm


Ta giã từ nơi ấy

Xem như giã từ em

Nhưng hỏi ra mới biết

Em đã đi lâu rồi


Ta lại tìm lối khác

Xem có thấy được em

Nhưng làm sao biết được

Em ở đâu để tìm


Nếu bây giờ gặp mặt

Ta cũng chẳng nhận em

Vì em ngày xưa ấy

Em mới chính là em

CÔ ĐƠN LÀ VẬY

 CÔ ĐƠN LÀ VẬY

Duy Sac

Cô đơn lâu quá dễ khùng

Trong đầu cứ nghĩ lung tung đủ điều

Cộc cằn nên dễ làm liều

Tâm tư bức bí bao nhiêu nỗi niềm


Cô đơn lâu quá dễ điên

Đầu óc hoang tưởng mơ tiên trên trời

Lâu lâu nước mắt cứ rơi

Không hiểu mình khóc vì người nào đây


Cô đơn say xỉn mỗi ngày

Tìm vui trong thú men cay một mình

Kệ đời bàn tán rồi khinh

Ta cô đơn với chính mình cô đơn


Cô đơn nên ngủ chập chờn

Nửa mơ, nửa tỉnh trong cơn mơ màng

Mơ về cuộc sống cao sang

Mơ tình yêu đẹp với nàng thơ xinh


Cô đơn rút cạn hết tình

Thế rồi tự kỷ tưởng mình thần tiên

Cô đơn không giấc ngủ yên

Cô đơn nó biến ta thành người ngu.

BẠN HỎI

 BẠN HỎI

Duy Sắc 2019

Bạn bè thường hay hỏi

Rằng Sắc có khùng không

Sao suốt ngày nói nhảm

Không có chịu làm ăn


Gặp ai cũng mượn tiền

Nợ thì không chịu trả

Ai mà yêu phải nó

Chắc sẽ khổ cả đời


Bạn bè luôn thông cảm

Tại bị té giếng mà

Cái đầu hơi kỳ lạ

Nhìn cứ tội thế nào


Cái hồi còn đi học

Nó đã vậy rồi mà

Nên ở trong học bạ

Bị phê là thằng điên


Nghe đâu nó từng yêu

Một vài cô nào đó

Nhưng người ta đều bỏ

Bởi họ nghĩ nó khùng


Bây giờ nó nặng lắm

Cứ lủi thủi một mình

Gia đình không nhìn nữa

Cả ngày đi lang thang


Bạn bè thương nó lắm

Thấy là rủ đi ăn

Mà nó vô tư thiệt

Cứ ai mời là ăn


Cái số nó chắc vậy

Nhìn thì cũng rất tội

Nhưng trời sinh trời nuôi

Kệ thôi bàn chi mệt


Bạn bè luôn vẫn hỏi

Giờ Sắc nó ở đâu

Để qua mà giúp nó

Dạy cho cách làm giàu


Bạn bè qua tìm nó

Mà nó luôn vắng nhà

Hỏi ra thì mới biết

Nó trốn nợ người ta


Bạn bè tìm nó mãi

Không gặp vẫn cứ tìm

Vì tội nghiệp nó điên

Nên bạn bè rất quý

NHÌN TRĂNG

 

Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại ngồi im lặng

Nhìn riết rồi cũng chán

Nhưng chán vẫn cứ nhìn


Tại không có gì làm

Nhìn trăng cho đỡ chán

Cố nhìn cho phát ngán

Để mà giết thời gian


Ta cứ nhìn lên trăng

Rồi lại nghĩ lung tung

Nghĩ gì không biết nữa

Có người bảo ta khùng


Người đời kỳ lạ lắm

Họ thích sống theo đàn

Ai mà không giống họ

Họ sẽ bảo khác người


Họ hay khuyên hay bảo

Hay triết lý nhân sinh

Ta gật gù tán tụng

Họ khen ta biết người


Họ thích người dễ bảo

Họ thích vừa lòng mình

Ta ừ ừ gật gật

Họ quý ta vô cùng


Gọi là biết cách sống

Ta phải hùa theo đàn

Tán dương và ca tụng

Kẻ đang đứng đầu đàn


Nên nếu ta mà dại

Ta tách biệt khỏi đàn

Đời ta sẽ gian nan

Không bao giờ ngóc nổi


Chỉ là kẻ khùng thôi

Vì ta sống khác người

Ta không lấy lòng người

Thì người ta cạch mặt


Nên muốn khỏi khó khăn

Ta phải nhục và hèn

Biết luồn và khéo cúi

Cả đời không thiếu ăn


NHÌN TRĂNG

Duy Sac

ĐIÊN RỒI

 ĐIÊN RỒI

Duy Sac

Điên rồi điên nữa có sao

Điên rồi đến lúc ai nào cũng điên

Điên rồi ai có lúc điên

Điên rồi chắc hẳn là điên thật rồi

Điên rồi điên cũng thế thôi

Điên rồi điên lại thế rồi lại điên

Điên rồi rồi lại hóa điên

Điên rồi dại dại điên điên khùng khùng

Điên rồi ai có điên cùng

Điên rồi điên nữa là khùng hay điên

Điên rồi điên dại vì điên

Điên rồi lại dại lại điên thành khùng

Điên rồi hóa dại lung tung

Điên rồi dại nữa quá khùng quá điên

Điên rồi điên dại thêm điên

Điên rồi có thật là điên hay khùng

Điên rồi nước mắt rưng rưng

Điên rồi hai mắt cứ trừng trừng lên

Điên rồi quên hết họ tên

Điên rồi thành dại kêu tên một người

Điên rồi mà vẫn nhớ người

Điên rồi điên vậy vì người hay sao

Điên rồi còn biết gì nào

Điên rồi chẳng biết làm sao bây giờ

Điên rồi nhưng vẫn mộng mơ

Điên rồi vẫn cứ làm thơ tặng người

Điên rồi nên cứ ngồi cười

Điên rồi cũng bởi thương người hóa điên.

HỮU DUYÊN

 

Em hãy mặc kệ anh

Tính anh hay mơ mộng

Ăn nói rất lung tung

Tâm trạng hơi hơi khùng


Anh vậy mà em thương

Thì đúng là khờ dại

Hay là em cũng vậy

Có chút khùng giống anh


Theo như anh gieo quẻ

Mối duyên ta rất lành

Nhưng tại vì cái tuổi

Cung, mệnh khắc vô cùng


Anh đã tính hết rồi

Phải đủ tháng đủ ngày

Đủ đắng cay, nước mắt

Ta mới đến được nhau


Mình dù xa bao lâu

Cũng sẽ về trở lại

Bởi đây là định mệnh

Là số phận chúng ta


HỮU DUYÊN

Duy Sac

NỖI NHỚ KỲ LẠ

 NỖI NHỚ KỲ LẠ

Duy Sac

Vì sao ta nhớ người dưng

Họ không máu mủ cũng không họ hàng

Vô tình gặp gỡ bên đàng

Ta về lại cứ nhớ nhung đêm ngày


Vì sao ai có nào hay

Người dưng mà lại nhớ day dứt hoài

Mới nhìn qua ánh mắt thôi

Bồn chồn thổn thức đứng ngồi không yên


Tự nhiên ta lại ưu phiền

Nhớ người dưng ấy liên miên không ngừng

Người ta có giống ta chăng

Hay chỉ ta mới đem lòng nhớ nhung


Người ta cũng chỉ người dưng

Sao mình lại nhớ phát khùng cả lên

Nhớ mà lòng dạ nóng ran

Nhịp tim như bị tăng xông máu rồi


Càng xa ta lại nhớ người

Nhớ điên nhớ dại trời ơi là trời

Này người dưng hỡi người ơi

Tại sao ta lại nhớ người quá đi

TÌNH XUÂN BIÊN GIỚI

 TÌNH XUÂN BIÊN GIỚI

Thơ Hoa Phượng Đỏ 18/01/2019

Duy Sac

Biên cươngng nghìn dặm dài

Súng thép ôm trên vai

Mắt sáng ngời lý tưởng

Yêu Tổ Quốc không phai


Sương gió đời nếm trải

Nhiệm vụ nhiều chông gai

Vững vàng đôi chân bước

Gan góc luyện chí trai


Bao gió mưa dầu dãi

Giữ cương thổ đất đai

Niềm tin không lay động

Công việc luôn miệt mài


Mùa xuân đang trở lại

Non nước sáng tương lai

Giọt mồ hôi anh đổ

Bình yên trong mắt ai.

CẢM GIÁC YÊU

 CẢM GIÁC YÊU

(Thơ tình chọn lọc)

Duy Sac

Em có thấy xuân về nơi cuối xóm

Áo mới vui hý hửng lũ trẻ con

Anh bốc vác vui mấy đồng tiền thưởng

Cô công nhân ngắm nghía ít phấn son


Trong ánh nắng mai vàng đang ngất ngưởng

Những chợ hoa nhộn nhịp khắp phố phường

Mưa nhè nhẹ mát thêm cho thảm cỏ

Lời hẹn hò của đôi lứa yêu đương


Hương mứt ngọt đang theo từng con gió

Mùi bánh chưng lẫn trong khói đốt lò

Những lá thư xa nhà đang viết vội

Câu chào mời xua đi những âu lo


Khúc ca xuân rộn ràng như lễ hội

Cây ven đường đang nảy lộc đâm chồi

Anh đã thấy con tim mình hơi lạ

Cảm giác như yêu em đã lâu rồi


Sac2013


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

MƯA THÁNG BẢY

 Duy Sac

Tháng bảy mưa lê thê

Ông, bà ngâu hội ngộ

Nhân duyên xưa trắc trở

Có phải bởi nhịp cầu


Tháng bảy trời âm u

Thu vẫn còn luyến hạ

Khói hương bay phảng phất

Âm dương ngóng trông nhau


Tháng bảy không phải thu

Trời sao buồn thế nhỉ

Mưa khóc đời thê thảm

Nước cuốn sạch tình đời


Đã qua nhiều tháng bảy

Đôi ta cách xa nhau

Anh trông cầu Ô Thước

Hy vọng mình chung đôi


Stt Hoa phượng đỏ

LỜI RU TRƯA HÈ

 LỜI RU TRƯA HÈ

Duy Sac

Trưa hè ngân những lời ru

Khóm tre gió động vi vu lá cành

Lúa thơm trên những đồng xanh

Nghiêng nghiêng bóng nắng, mong manh cánh diều


Sông xa, bến nhỏ tịch liêu

Đò ngang vắng khách đìu hiu ngóng chờ

Sấm vang, quằn quại cơn mưa

Cỏ cây ướt sũng, ngọn dừa xác xơ


Đàn bầu réo mấy đường tơ

Chia ly , cách trở, ai chờ đợi ai

Nghe như là tiếng thở dài

Nặng nề những nỗi u hoài nước non


Mẹ già mong ngóng chờ con

Vợ người chinh phụ sắt son đợi chồng

Ngày nhớ rồi lại đêm trông

Người đi muôn dặm mênh mông cuối trời


Nước mắt nó mãi cứ rơi

Những bàn hương án khấn lời xót xa

Biên cương đã hết phong ba

Mà người năm ấy đi xa chưa về


Sac2003

TÂM SỰ ĐÊM KHUYA

Tâm Sự Đêm Khuya

Thơ Duy Sắc

Có những nỗi buồn nơi đất khách

Tả làm sao và biết nói cùng ai

Có những đêm dài nơi đất khách

Một mình ta gặm nhấm mãi thời gian


Có những nỗi buồn trong quá khứ

Lúc ngày xưa ta đã từng vui

Có kỷ niệm mà giờ đây đã mất

Nắm đất quê hương còn giữ trong người


Ôi căn phòng trống và hoang dại lắm

Ta đang ngục tù giữa chốn xa hoa

Không bạn bè, không hàng xóm lại qua

Nào ai hiểu những đêm đông xứ lạ


Mấy chục năm rồi xa quê hun hút

Mấy chục năm rồi khổ nhục bôn ba

Quằn quại đời mình giữa những phong ba

Thèm một bữa cơm cà và dưa muối


Những thuở đến trường bên bờ sông vắng

Ta với bạn bè hý hửng tắm sông

Mùa lúa tốt ta ra đồng mót thóc

Dưới lũy tre xanh dịu ngọt tiếng ru bà


Còn lại những gì trong ta xưa ấy

Còn lại những gì ở đất khách này

Hay tất cả xuôi theo dòng nước mắt

Ta sẽ tìm em ở bờ bến nào đây!


2008

TINH NGHỊCH

 TINH NGHICH

Duy Sac

Vào một đêm tĩnh mịch

Hai ta cùng nhau nghịch

Tim rung lên thình thịch

Em vui cười thỏa thích

Anh cũng cười khúc khích

Không gian cùng nhúc nhích

Mình thi nhau về đích

Để xem ai vô địch

Thế rồi ta xích mích

Mình tranh nhau đả kích

Ngoài trời mưa rả rích

Tiếng nước rơi lịch bịch

Tiếng mèo kêu nguy kịch

Muỗi vo ve đòi chích

Thời gian trôi vô ích

Cuộc vui thành đối địch

Mình đánh nhau bình bịch

Tình yêu thành thảm kịch

Mỗi người một sở thích

Không còn như cổ tích

Đời từ đây cô tịch

Đêm vẫn còn tĩnh mịch

Không còn nghe tiếng nghịch

Đúng là đời lố bịch

Yêu cho thêm xiềng xích

Sống sao cho có ích

Nếu không đời vô ích


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

CHIẾN THẮNG NGỌC HỒI- ĐỐNG ĐA MÙA XUÂN 1789( KỶ DẬU)

 CHIẾN THẮNG NGỌC HỒI- ĐỐNG ĐA MÙA XUÂN 1789( KỶ DẬU)

Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005

Vua Lê sang đất Long Châu

Phủ phục cúi đầu cầu viện Mãn Thanh

Càn Long phát động chiến tranh

Tổng Đốc Lưỡng Quảng tiến hành động binh

Tôn Sỹ Nghị sẽ thân chinh

Hai mươi vạn lính và phu lên đường

Chiêu Thống quay lại quê hương

Vua ban ngay chiếu Cần Vương cho mình

Kinh Bắc tạm đóng triều đình

Nhà Lê tuyển mộ quân binh chờ thời

Quân Thanh chuẩn bị tới nơi

Bắc Hà sẽ thuộc bầu trời họ Lê

Tôn Sỹ Nghị không lề mề

Ba cánh quân đã tuyên thề đi ngay

Ô Đại Kinh hướng phía Tây

Từ Vân Nam chúng kéo bầy tiến sang

Ải Bạch Mã vượt dễ dàng

Qua Tuyên Quang đến địa bàn Sơn Tây

Mùa đông lạnh lẽo cỏ cây

Núi rừng Tây Bắc tràn đầy tóc tang

Giặc qua giẫm nát xóm làng

Nhân dân tháo chạy, tiếng than não nề

Nam Quan Sỹ Nghị tiến về

Đại quân chủ lực nhà nghề rất đông

Hứa Thế Hanh, Trương Triều Long

Thượng Duy Thăng, Lý Hoá Long đều tài

Sầm Nghi Đống cũng rất oai

Từ Long Châu, Đống đến ngay Cao Bằng

Ba cánh quân Mãn tiến sang

Lương thực do Phúc Khang An điều hành

Nhiều trạm lương được dựng nhanh

Dân phu gồng gánh đêm ngày tải lương

Nghe tin quân Mãn lên đường

Nguyễn Ánh vận tải giúp lương kẻ thù

Do đường biển lắm sương mù

Bão lớn bao phủ, đắm đoàn thuyền lương

Giặc vừa vào đến biên cương

Lính Tây Sơn đã lên đường chạy đi

Phan Khải Đức không biết gì

Thế yếu nên Đức phải đi ra hàng

Ngô Văn Sở cũng hoang mang

Thế giặc mạnh quá biết làm sao đây

Tây Sơn mở hội đàm ngay

Ngô Thì Nhậm muốn rút ngay bảo toàn

Nhậm rằng: giặc qua Nam Quan

Sức lực còn khoẻ hãy khoan đương đầu

Ta chờ cho giặc vào sâu

Nhuệ khí suy giảm bắt đầu lo ra

Chúng ta sẽ giả nghị hoà

Xem như thế yếu để mà tránh đi

Chờ vài ngày chẳng mất gì

Nếu giờ mà đánh thế thì sẽ thua

Ngô Văn Sở chẳng có vừa

Rằng trang đại tướng lộc vua hưởng nhiều

Đáp đền chưa được bao nhiêu

Chúng ta cũng phải ít nhiều báo ân

Ông là một kẻ văn nhân

Lòng dạ hèn yếu chớ bàn việc binh

Ở đây tôi là tổng binh

Mọi việc chiến sự một mình phải lo

Nhậm rằng: ngài phải hiểu cho

Việc quân ta phải đều lo chung mà

Giặc thù muốn diệt chúng ta

Vận nước nguy biến đàn bà chung vai

Tôi biết ngài là tướng tài

Nhưng ta nên tạm lui vài ba hôm

Tặng cho chúng mấy bữa cơm

Rồi ta quét sạch như rơm thôi mà

Phan Văn Lân đã hiểu ra

Lân rằng: ngài Nhậm thật là ý hay

Tôi đồng ý kế hoạch này

Tạm thời cho giặc vài ngày vui chơi

Chờ Bắc Bình Vương đến nơi

Ta đánh bọn chúng tơi bời một phen

Đã là tướng không ai hèn

Lực lượng ta yếu cần nên bảo toàn

Trứng chọi đá sẽ vỡ tan

Tiết Chế nên nghe lời bàn sẽ hay

Sở rằng: vậy ngài nói ngay

Tình hình thế cục lúc này làm sao

Nhậm rằng: rút chứ thế nào

Thuỷ quân ta lạm lánh vào Biện Sơn

Lục quân Tam Điệp dừng chân

Ta đợi quân của Phú Xuân vài ngày

Kế sách cần phải làm ngay

Nếu mà chậm trễ không hay chút nào

Ngô Văn Sở mới thở phào

Rằng xuýt chút nữa hoạ vào thân tôi

Ý ông tôi đã hiểu rồi

Bây giờ quyết định của tôi thế này

Tướng đâu mau nhận lệnh ngay

Bến Xương Giang tạm đến đây đóng đồn

Giao chiến phải thua nghe không

Phan Văn Lân phải lập công lần này

Một vạn quân giao ông đây

Ông đánh vài trận cho hay thật vào

Thua cũng được không có sao

Chúng ta phải dụ giặc vào Thăng Long

Sau khi mọi việc bàn xong

Quân Tây Sơn đã đồng lòng rút đi

Quân Thanh không trở ngại gì

Hành quân dễ quá tức thì huênh hoang

Tôn Sỹ Nghị đến Tam Tằng

Doanh trại được dựng lên bằng thân tre

Đất bùn đắp cao làm kè

Xung quanh có cắm chông tre dưới hào

Phan Văn Lân tiến quân vào

Lân vượt Nguyệt Đức bắt đầu đánh ngay

Tôn Sỹ Nghị đã bủa vây

Súng hoả sang trong trận này phát huy

Phan Văn Lân vào thế nguy

Rất nhiều binh sỹ Tây Sơn bỏ mình

Tôn Sỹ Nghị điều kỵ binh

Giặc đã đánh úp đồn binh Thị Cầu

Phan Văn Lân phải rút mau

Ông cho quân phá hết cầu trên sông

Tây Sơn dùng súng thần công

Hoả lực chặn giặc vượt sông bằng cầu

Sau đó Lân vượt sông Cầu

Tập kích quân Mãn nhưng đâu có thành

Một nghìn quân tan rã nhanh

Lân phải bỏ chạy rất nhanh cứu mình

Sau khi củng cố quân binh

Phan Văn Lân lại tự mình đánh ra

Trương Triều Long đến từ xa

Lân đã cùng với ông ta đối đầu

Sau một vài hiệp đánh nhau

Văn Lân lùi lại phía sau thình lình

Tây Sơn rút hết tướng binh

Quân Thanh làm chủ tình hình mọi nơi

Tây Sơn tháo chạy hết rồi

Tôn Sỹ Nghị tiến một hơi đến thành

Thăng Long bị chiếm rất nhanh

Chiêu Thống về lại kinh thành làm vua

Giặc Thanh cướp bóc búa xua

Tàn phá lăng tẩm đình chùa mọi nơi

Lê Chiêu Thống chỉ than trời

Tôn Sỹ Nghị thoả sức chơi tiệc tùng

Ông ta tự ý vào cung

Vua Lê kính cẩn khiêm cung nghe lời

Lòng dân ngán ngẩm rã rời

Danh nho, học sỹ buông lơi chính trường

Vua Lê nhận chiếu phong vương

Hiệu gọi An Nam Quốc Vương đàng hoàng

Tôn Sỹ Nghị mồm oang oang

Rằng sang phò tá ngai vàng nhà Lê

Tôn thất Lê triều hả hê

Họ vơ quyền bính hết về trong tay

Ở Thăng Long được vài ngày

Quân Thanh ra sức thẳng tay thanh trừng

Đầu rơi, máu chảy không ngừng

Hồ gươm rặng liễu rưng rưng u buồn

Mưa xuân rả rích cứ tuôn

Tháp rùa nuối tiếc cội nguồn xa xưa

Quân Thanh chè chén say sưa

Tha hồ làm gió làm mưa hả lòng

Ổn định mọi thứ đã xong

Quân Thanh đóng dọc sông Hồng đồn binh

Đồn Hà Hồi tại Thường Tín

Tập trung nhiều đội tinh binh trại này

Pháo thủ toàn những lính hay

Súng ống hiện đại đã bày bố ra

Đồn Ngọc Hồi cách không xa

Thanh Trì chính là địa điểm dựng xây

Hứa Thế Hanh trấn nơi đây 

Chiến luỹ kiên cố rất dày và cao

Xung quanh cắm cọc, đào hào

Địa lôi phong toả lối vào, đường ra

Hà Nam cách đó không xa

Đồn Nhật Tảo ở huyện là Duy Tiên

Đồn Nguyệt Quyết ở Thanh Liêm

Quân Thanh cảm thấy rất yên tâm rồi

Cho nên cứ thế vui thôi

Mùa xuân đang đến sướng ôi gì bằng


Ngô Văn Sở rất lo lắng

Toàn quân lẳng lặng rút đi âm thầm

Biện Sơn, Tam Điệp phía nam

Sở đóng quân tạm để chờ viện binh

Đô đốc Tuyết báo quân tình

Nguyễn Huệ cười rất tự tin bảo rằng

Ngô Thì Nhậm quả tài năng

Mưu cao như thế ai bằng được đây

Đúng như ý của Huệ này

Quân Thanh ta chỉ vài ngày dẹp tan

Không cần nhiều những lời bàn

Nguyễn Huệ làm lễ trước đàn Nam Giao

Ngọn cờ chính nghĩa lên cao

Lời hịch ban bố đánh vào lòng dân

Hịch rằng: Đinh, Lê, Lý, Trần

Đời nào cũng có minh quân anh hùng

Bảo toàn bờ cõi núi sông

Chưa ai có lòng luồn cúi ngoại bang

Nội chiến gây cảnh lầm than

Tây Sơn hảo hán dựng cờ cứu dân

Nay vua anh sức yếu dần

Ta nguyện tiếp bước thay chân nắm quyền

Một lòng giữ vững lời nguyền

Giữ gìn bờ cõi lưu truyền cháu con

Vua Lê bán đứng giang sơn

Phụ công ta đã hai lần giúp cho

Vận nước nguy trăm họ lo

Nay trời đã ủng hộ cho Huệ này

Ta lên hoàng đế hôm nay

Quang Trung là hiệu, trẫm đây xin thề

Thu non sông một mối về

Học hỏi tiên đế những điều nghĩa nhân

Một lòng vì nước vì dân

Vua tôi trên dưới phải cần chung lo

Toàn quân hưởng ứng reo hò

Quang Trung tiếp tục hô to lên rằng

Bắc Hà giặc Mãn hung hăng

Trẫm sẽ kiên quyết quét phăng trận này

Phải đánh cho để tóc dài

Đánh để còn thấy được hoài răng đen

Đánh để biết ta không hèn

Đánh cho giặc biết một phen kinh hoàng

Đánh cho manh giáp chúng tan

Đánh cho chúng biết người nam anh hùng

Trống trận thúc giục tùng tùng

Tiếng hô vạn tuế Quang Trung vang rền

Vua khoác áo hoàng bào lên

Gươm vung dứt khoát chỉ lên trên trời

Ánh thép loé chớp sáng ngời

Quang Trung hô lớn một lời xuất quân

Những đàn voi đã ra trận

Quân Tây Sơn khắp các trấn kéo về

Toàn quân đội ngũ chỉnh tề

Tại Nghệ An vua làm lễ duyệt binh

Quang Trung trực tiếp điều binh

Tam Điệp nhiều cánh quân mình hội nhau

Đại quân chỉnh đốn xe tàu

Thần công, xe ngựa nối nhau trải dài

Quân đi thần tốc như bay

Quân Thanh cũng đã được hay chuyện này

Hứa Thế Hanh tiến xuống ngay

Mãn Thanh tức tốc cả ngày chuyển quân


Trời xuân chim én quây quần

Mai vàng ở đất Phú Xuân chuyển vào

Lòng dân hớn hở xôn xao

Lòng người ngóng đợi vua vào Thăng Long

Quân dân khắng khít đồng lòng

Mong đợi đến lúc đuổi xong quân thù

Quân đi gió cuốn mịt mù

Năm cánh quân lớn từ từ tiến ra

Hoa đào nở khắp Bắc Hà

Điềm báo chiến thắng quân ta đang gần

Từ Tam Điệp, vua tiến quân

Sông Giao Thuỷ vua bất thần tấn công

Đồn Gián Khẩu địch không đông

Tướng Hoàng Phùng Tứ nhảy sông chạy liền

Tây Sơn tiếp tục đánh lên

Bắt sống tất cả những tên dò đường

Đồn Nhật Tảo không thể đương

Đồn Nguyệt Quyết bị dọn đường rất nhanh

Đồn Hà Hồi lực mong manh

Quang Trung dàn trận tiến hành bao vây

Loa gọi hàng phát vào đây

Quân Thanh hoảng hốt dâng ngay thành trì

Không gì cản nổi vua đi

Ngọc Hồi không biết cách gì để ngăn

Tôn Sỹ Nghị liền lo lắng

Hứa Thế Hanh thì ngậm đắng than trời

Viện binh chưa kịp đến nơi

Tây Sơn đến trước mặt rồi còn đâu

Hứa Thế Hanh lo đau đầu

Không hiểu Nguyễn Huệ từ đâu tiến về

Quân sao mà lại đông ghê

Ngọc Hồi đã hết đường về tuyến sau


Đô đốc Long cánh đi đầu

Đến Khương Thượng, Long bắt đầu tấn công

Lưng voi đặt súng thần công

Quân ta nã súng, lửa hồng bốc cao

Quân Thanh trong trại nhao nhao

Xác chết la liệt, tiếng gào thảm thương

Sầm Nghi Đống không còn đường

Binh sỹ chạy khỏi chiến trường thoát thân

Đô đốc Long tiến đến gần

Sầm Nghi Đống phải tự thân huỷ mình

Long cho tiếp tục truy binh

Xác giặc chất đống như hình gò cao

Nam Đồng quân Mãn lao nhao

Đô đốc Long đã đánh vào diệt luôn

Tôn Sỹ Nghị rất là buồn

Nghe tin Long đến, Nghị chuồn đi ngay

Cầu phao cấp tốc bắc ngay

Quân Thanh tháo chạy khỏi thành Thăng Long

Hứa Thế Hanh nóng trong lòng

Hanh chưa hề biết Thăng Long thua rồi

Hanh lo phòng thủ Ngọc Hồi

Quang Trung dàn trận xong rồi tấn công

Sau nhiều loạt súng thần công

Quân Tây Sơn tiến sát hông Ngọc Hồi

Thế Hanh phản pháo liên hồi

Những tiếng nổ lớn địa lôi ình ình

Voi chiến Tây Sơn thất kinh

Quân Thanh bắn súng, quân mình chết đông

Nhiều toán lính sập bẫy chông

Thiệt hại rất lớn khiến lòng vua lo

Sau khi lùi lại thăm dò

Quang Trung ra lệnh bắn vô trong đồn

Hứa Thế Hanh đã hoảng hồn

Những kho thuốc súng trong đồn nổ tung

Quân Thanh lòng dạ hãi hùng

Quang Trung cho lính trùng trùng tiến lên

Những tấm khiên lớn che tên

Voi chiến chầm chậm bốn bên lùa vào

Quân Thanh không biết làm sao

Đạn không thể bắn được vào quân ta

Hứa Thế Hanh thúc quân ra

Hai bên đánh giáp lá cà với nhau

Tây Sơn cận chiến bằng dao

Những tay bắn tỉa phía sau rất tài

Voi chiến gầm rú inh tai

Quân Thanh cụm lại rối tinh đội hình

Hứa Thế Hanh buộc lui binh

Ngọc Hồi đã bị quân mình phá tan

Giặc chạy tứ tán tràn lan

Hứa Thế Hanh trong thế tàn thảm thương

Tây Sơn mai phục các đường

Giặc Mãn không có con đường nào đi

Quân Thanh bị diệt tức thì

Hứa Thế Hanh chết cũng vì chủ quan

Mùng năm Tết, dịp đâu xuân

Quang Trung làm chủ hoàn toàn Thăng Long

Xuân về trên khắp non sông

Đào, mai khoe dưới nắng hồng vinh quang

Một chiến thắng thật huy hoàng

Đội quân bất bại tiếng vang muôn đời

Quang Trung anh dũng sáng ngời

Bách chiến bách thắng một thời lừng danh

Lưu truyền mãi mãi sử xanh

Tây Sơn hào kiệt hùng anh ngoan cường

Cờ đào thống nhất quê hương

Diệt quân cướp nước và phường vong nô.


 Tài liệu tham khảo: Quốc sử quán triều Nguyễn, Đại Nam thực lục, Hoàng Lê nhất thống chí,…

HẾT XUÂN

 

Sài Gòn lại sắp sửa vào xuân

Nhà nhà họ chuẩn bị dần dần

Sửa sang cửa nẻo rồi sơn phết

Trẻ con chúng nó sắm áo quần


Mình lang thang mãi để tìm xuân

Tìm lại người xưa để kết thân

Mà chẳng có ai thèm gặp mặt

Về nhà mình uống rượu cả tuần


Đêm về ta trách phận, than thân

Tự nhiên xuất hiện một ông thần

Thần bảo ta cho mi mấy số

Oánh đi nếu trúng sẽ có xuân


Mình nghe nên mua số mấy lần

Tiền thì cứ thấy hết dần dần

Mà sao chưa trúng nên thắc mắc

Đêm về mình lại hỏi ông thần


Thần rằng mi chớ có tâm thần

Số nào nằm ngửa lại có ăn

Tại mi biếng nhác, lười bà cố

Hèn chi chẳng có được mùa xuân


Mình nghe lại tự ngẫm bản thân

Tại mình chứ nào tại ông thần

Cái loại ba hoa và khoác loác

Không làm sao mà có cái ăn


Thế là mình lại nhậu cả tuần

Thôi kệ cuộc đời, kệ mùa xuân

Cứ vui với những gì mình có

Miễn sao thanh thản với bình an


HẾT XUÂN

Duy Sac


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam,

MƯA TO MẤY NGÀY

 Duy Sac

Mấy hôm nay mưa to

Sài Gòn trong ẩm ướt

Nhiều nơi bị ngập nước

Nước nhiều thì ngập thôi


Chuyện này bình thường rồi

Mưa to thì phải ngập

Không ngập sao là mưa

Có mưa to mới ngập


Nào có ngập hết đâu

Ngày xưa nhà cửa ít

Đất rộng thoáng nhiều ao

Nhà người ta xây cao


Mưa to đường cũng ngập

Bây giờ phố tấp nập

Sông, rạch ít hơn nhiều

Mưa to thì phải ngập


Nếu mưa mà không ngậo

Sao gọi là mưa to

Có mưa là có ngập

Ở đâu cũng thế thôi


Nước nào cũng thế mà

Vì mưa như nhau cả

Còn mưa là còn ngập

Sa mạc còn bị lụt


Thành phố ngập là thường

Ngập cho sạch phố phường

Ngập cuốn đi rác rưởi

Ngập cho cá sinh sôi


Nước là nguồn sự sống

Nên mưa thì cứ ngập

Mưa ngậo có gì đâu

Đời người có bao lâu


Sợ gì vài chuyện ngập.

CÔ BÁN BÚN MẮM

 Duy Sac

Đầu xóm nhỏ, có cô bán bún

Món rất ngon, bún mắm miền Tây

Bún rất ngon, tôi lại không thèm

Tôi chỉ thích ngắm em bán bún


Tại sở thích tôi là bún cá

Món miền Trung cay, mặn đậm đà

Ở miền Tây, người ta thích ngọt

Nên món ăn lờ lợ làm sao


Nói cho cùng cũng là món bún

Mỗi một nơi khẩu vị khác nhau

Nhưng bởi vì mình thích cô em

Nên lảng vảng phải qua hàng bún


Hôm mưa gió, Sài Gòn ngập nước

Tôi ghé hàng mua thử một tô

Chẳng qua là muốn ngắm nghía cô

Thế mà mất tiêu luôn bốn chục


Nghĩ tiếc thật, một tô bốn chục

Giá hai cân gạo chứ chẳng đùa

Nhưng thôi kệ, vì lòng hâm mộ

Thiệt tí ti có đáng là bao


Rồi hôm nọ, tôi vờ xe hỏng

Ghé vào hàng hỏi thử một câu

Rằng em có bán không bún cá

Cái món này, anh thích vô cùng


Chợt cô em nổi giận đùng đùng

Đồ vớ vẩn hỏi tào lao mãi

Mắm có cá cũng là bún cá

Ăn thì thôi, không biến đi mau


Tôi buồn quá dắt xe khỏi quán

Em nhìn theo lẩm bẩm cái gì

Nghe có vẻ như em đang chửi

À mà thôi, mặc kệ đời đi.

PHỐ VÀO MƯA

 Duy Sac

Thành phố đã vào mùa mưa nhỉ

Thấy dạo này trời cũng hay mưa

Chắc cũng phải mùa mưa đang đến

Nắng lắm rồi sẽ phải mưa thôi


Sài Gòn có hai mùa mưa nắng

Cái mùa nào cũng chẳng thấy vui

Mưa to quá thì đường lụt lội

Nắng to gây hỏa hoạn cháy nhà


Quanh quẩn mãi chỉ mưa và nắng

Đời con người hết nắng lại mưa

Mới hôm qua còn bé nhất nhà

Nay ta sắp thành ông bà hết


Thì thôi vậy dòng đời nó vậy

Hết kiếp này lại đến kiếp kia

Ai rồi cũng thành người thiên cổ

Chỉ thời gian là nó trường tồn

MƯA SÀI GÒN

 Duy Sac

Mưa Sài Gòn buồn thảm đến thê lương

Hoa phượng đỏ cũng chẳng buồn tươi thắm

Có những người đang yêu đương thầm lặng

Họ mơ về những dĩ vãng ngày xưa


Ánh đèn đường phủ bóng vàng lòe loẹt

Con đường xưa nước đã ngập lối quen

Những xóm nghèo đời cơ cực tối đen

Bao kiếp sống nhọc nhằn đang lăn lộn


Đường đen kịt cả dòng người bận rộn

Ai đang mơ phút thư giãn hoàng hôn

Ngày qua ngày người tranh đấu trí khôn

Cũng chỉ để giành miếng cơm manh áo


Đời buồn tẻ quanh đồng tiền bát gạo

Hiếm hoi thay những tình cảm ngọt ngào

Nụ cười gượng đổi trao trên bàn tiệc

Những tính toan trong ánh mắt nhìn nhau


Sài Gòn lắm những con đường hoa lệ

Nóc nhà cao giả tạo chốn xa hoa

Bãi đất hoang đói mắt trẻ không nhà

Đêm xuống lạnh lang thang đời hiu quạnh


Ai dầm mưa sẽ hiểu được Sài Gòn

Tấp nập lắm nhưng còn hoang sơ lắm

Tuổi học trò khát khao cành phượng thắm

Giấc mơ hồng rối rắm bước tương lai.

LẠI MÙA HOA DẦU

 LẠI MÙA HOA DẦU

Duy Sac

Em ơi em về đâu 

Hoa dầu bay trên đầu

Nhỡ hoa rơi lên tóc

Kẻo mà lại bị đau


Sài Gòn chưa mưa đâu

Nhưng rất lắm hoa dầu

Anh thích nhìn hoa lắm

Nó làm anh xuyến xao


Mỗi lần ngắm hoa dầu

Anh lại nhớ tình đầu

Thời học sinh đần thối

Yêu mà dám nói đâu


Em này em về đâu

Anh xin hỏi một câu

Chúng mình làm quen nhé

Rồi đi nhặt hoa dầu


À thôi anh xin lỗi

Chắc anh bị lú rồi

Mình nào đâu quen biết

Tự dưng hỏi lôi thôi


Chiều cũng hết nắng rồi

Em về nhanh kẻo trễ

Tặng em cành Phượng Vỹ

Chúc em qua kỳ thi.

NGỌT NGÀO

 ( Bài thơ )NGỌT NGÀO

Duy Sac

Lời dối trá ngọt ngào

Nó còn sắc hơn dao

Ai thích nghe thứ ấy

Rồi chỉ chuốc khổ đau


Nhìn người không biết lòng

Cho nên luôn cẩn trọng

Trong bất kỳ tình huống

Phải luôn cảnh giác cao


Tình yêu hay tình bạn

Thời gian mới rõ nhau

Buổi đầu nồng nàn lắm

Nhưng chưa hẳn mãi đâu


Miệng hay nói đạo đức

Không rõ tâm thế nào

Khi mà quyền lợi mất

Có còn nhìn mặt nhau


Quân Tử không có đâu

Toàn tiểu nhân tư lợi

Có qua không có lại

Quay lưng nói xấu ngay


Đời bình thường là vậy

Nên được cũng chớ vui

Dù mất cũng đừng buồn

Vì gieo nhân gặt quả


Không ai tốt với ta

Mà không mong lợi ích

Tùy theo từng giá trị

Họ cư xử thế nào


Người không cùng máu mủ

Từng đối tốt với ta

Mà không mong đáp lại

Đó là một chân tình


Đừng nên sống vô ơn

Bởi vô ơn là khổ

Ta bào mòn hết phúc

Cả một đời đắng cay


Có vay là phải trả

Không trả trước thì sau

Nợ không trốn được đâu

Lòng trời luôn biết rõ


Dù đời là bể khổ

Cũng phải nhớ ân tình

Đó chính là đạo đức

Tạo nên nhân cách mình.

VIẾT BỪA

 

Sài Gòn xuân lại đến rồi

Nhớ xuân xưa ấy cái hồi mới yêu

Xuân này mình vẫn cô liêu

Lang thang thơ thẩn những chiều phố đông


Người ta đời rất là hồng

Đời ta phiêu dạt lông bông tháng ngày

Mộng kia nó đã xa bay

Bây giờ còn giấc mộng này vẫn mơ


Cố mơ cho mắt nó mờ

Còn mơ là biết rằng ta vẫn còn

Mơ thôi chứ chẳng dám mong

Cứ mơ như vậy cho lòng nó vui


Mơ xong ta lại ngậm ngùi

Bởi vì không có gì vui bây giờ

Buồn thì ta lại làm thơ

Mặc cho số phận vật vờ đẩy đưa


Làm thơ viết bậy, nói bừa

Chữ nghĩa văn vở chẳng ra thế nào

Không làm thì biết làm sao

Nên là cứ phải cấu cào viết thơ


VIẾT BỪA

Duy Sac


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

TÌNH YÊU THỰC

 Duy Sac

Tình yêu ngoài đời thực

Còn đáy biển mò kim

Mấy cái tình trên mạng

Chớ có dại mà tìm


Gặp mặt nhau mỗi ngày

Chưa chắc là thắm thiết

Chỉ những khi cấp bách

Ta mới hiểu rõ nhau


Cuộc sống này đơn giản

Nếu dư dả đồng tiền

Yêu đương hay oán giận

Đều từ đó mà ra


Khi nghèo thì đừng hứa

Lời hứa giá ngàn vàng

Ngàn vàng mà không có

Mọi lời đều điêu ngoa


Cuộc đời là thực tế

Không phải như giấc mơ

Miếng cơm và manh áo

Nó réo gọi mỗi giờ


Tiền ăn rồi tiền học

Tiền chi phí phát sinh

Thêm cái tiền lên mạng

Để chém gió linh tinh


Đúng đời vô thường lắm

Nhưng chết cũng cần tiền

Tiền ma chay, thầy cúng

Tiền đào hố để chôn


Nên phải cố mà giàu

Có tiền là có hết

Cứ ăn ngon mặc đẹp

Cho nó sướng tấm thân


Để mai đây lìa trần

Ta cũng không hối tiếc

Vì cái gì cũng biết

Hưởng thụ một kiếp người

NGỒI PHƠI NẮNG

 ( Bài thơ ) NGỒI PHƠI NẮNG

Duy Sac

Anh ngồi phơi nắng chiều nay

Bởi vì trời lạnh mấy ngày rét run

Chớ anh nào có phải buồn

Em đừng ngồi đó đoán non, đoán già


Anh nào có nhớ người ta

Bởi anh đâu biết người ta người nào

Phơi nắng cho nó thanh tao

Để cho hơi ấm len vào trong tim


Nơi đây phong cảnh êm đềm

Rừng sâu núi thẳm hữu tình làm sao

Tại anh không thích ồn ào

Thích ngồi suy nghĩ tào lao đỡ buồn


Mùa xuân thì kệ mùa xuân

Anh già chẳng thiết mùa xuân làm gì

Chỉ cần có rượu nhâm nhi

Bao nhiêu xuân cũng là gì đâu em


Vui chơi anh cũng đâu thèm

Đi nhiều phát mệt, chẳng đem lợi gì

Em mê em cứ việc đi

Đi đâu rồi cũng quay về nhà thôi


Tình yêu anh đã nguội rồi

Bây giờ nhớ lại những người ngày xưa

Nhớ vì tình nghĩa ấy mà

Nếu cần anh kiếm người ta lâu rồi


Một tấm ảnh mộc không app mà sau bao nhiêu năm mới dám up lên. Lý do sợ bị người khác chê mình già. Mà đúng là già thật

KHAO KHÁT

 KHAO KHÁT

Duy Sac

Không hề có tình yêu

Trên cõi đời vô thường

Bởi vậy người hay ước

Có tình ở thế gian


Tình như là ánh trăng

Trông lên màu rất đẹp

Nhưng không thể nào bắt

Được thứ ánh sáng kia


Các cuộc tình lâm ly

Chẳng qua là ảo tưởng

Bởi mà tình có thật

Chẳng phải mơ làm gì


Đôi ta từng bên nhau

Nhưng có phải tình đâu

Chẳng qua là duyên nợ

Ta tự tìm đến nhau


Duyên cạn hay duyên sâu

Do nhân gieo từ trước

Chia ly và hội ngộ

Lại do ở lòng mình


Em đau anh cũng đau

Đau vì mình thương nhau

Còn tình yêu gì đó

Chúng ta nào có đâu


Nếu có tình thật sự

Mình đã không xa nhau

Dù đời có ra sao

Mình bên nhau sống chết


Nên tình là ảo ảnh

Là cái bóng vô hình

Do tâm người vô minh

Khát khao tình muôn thuở

ÁNH MẮT NĂM XƯA

 ( Bài thơ )

Anh nhìn vào mắt em

Hôm nay nó đã hoen

Nét trinh nguyên đã hết

Một tâm hồn âm u


Đôi mắt ấy năm xưa

Trong sáng khi nhìn anh

Con tim anh thổn thức

Tình yêu ta bắt đầu


Bây giờ em buồn lắm

Đôi mắt nhiều trăn trở

Nó không còn ổn định

Ánh mắt buồn vu vơ


Làm sao anh gặp được

Đôi mắt em ngày xưa

Để anh yêu lần nữa

Như mối tình đầu tiên


ÁNH MẮT NĂM XƯA

Duy Sac

AI ĐÃ TỪNG YÊU 2

 AI ĐÃ TỪNG YÊU 2

Duy Sac 2016

Em khoan vội thốt ra câu thề độc

Bởi tương lai không nói trước được gì

Mình thương nhau hãy cứ cố thương đi

Mọi việc sẽ thời gian sau mới rõ


Em chỉ mới biết yêu bằng cảm xúc

Chưa hiểu nhiều về tình nghĩa sâu xa

Bởi đã thương là đến hết đời ta

Không phải chỉ những phút giây gần gũi


Nếu thật thương thì dù cách bao xa

Hay chờ đợi bao lâu đi chăng nữa

Ta vẫn mãi giữ gìn lòng chung thủy

Cả một đời mình sống chết có nhau


Lời em nói hôm nay anh không nhận

Nhưng trời xanh đã chứng giám hết rồi

Nếu sau này duyên nợ lỡ không thành

Em vướng tội đó chính là khẩu nghiệp


Anh không dám hứa hẹn gì trước cả

Bởi bây giờ mình còn vẫn trắng tay

Cố làm sao qua lúc khó khăn này

Mới có thể tự tin mà bước tiếp


Đời phức tạp, lòng người luôn thay đổi

Nhân duyên theo vòng xoáy của cuộc đời

Chỉ thời gian mới đo được lòng người

Ta sẽ hiểu ai mới thương ai thật


Tình là một sợi dây tâm linh đó

Không phải là thứ cảm xúc vu vơ

Ta phụ người thì đời sẽ phụ ta

Luật nhân quả của tình gê gớm lắm


Thương chỉ cần giữ vững một niềm tin

Không tin tưởng thì đừng nên cố gắng

Càng níu kéo chỉ chuốc thêm cay đắng

Bởi không ai hoàn hảo ở trên đời


Nhân duyên kia xui khiến bởi ông trời

Nhưng tình mới khiến ta đi hay ở

Đã thương nhau đừng thay lòng đổi dạ

Vững niềm tin thì hạnh phúc cả đời.

SỐNG BIẾT ĐIỀU

 Duy Sac

Người ta biết sống biết điều

Biết luồn, biết cúi, biết chiều bề trên

Cho nên họ dễ kiếm tiền

Đồng rơi, đồng vãi bề trên còn thừa


Biết điều là biết dạ, thưa

Biết quỳ, biết lạy, biết đưa phong bì

Nghe nhưng mà chẳng biết chi

Nhìn nhưng lại chẳng thấy gì xung quanh


Biết điều biết chị, biết anh

Biết như không biết ai làm ai không

Biết làm sao để vừa lòng

Biết ngu đúng lúc, biết khôn đúng thời


Biết điều là biết vậy thôi

Nhưng còn tùy thuộc số trời ra sao

Biết nay, mai biết thế nào

Nhưng ta luôn hiểu vì sao biết điều


Mình không biết sống biết điều

Nên ai cũng gét là điều đương nhiên

Cả đời túng quẫn đồng tiền

Thơ thơ thẩn thẩn điên điên khùng khùng

VẬY THÔI EM

 VẬY THÔI EM

Anh nghèo nên phải lụy thôi

Em khinh cũng được, em cười anh cam

Phận nghèo anh chấp nhận hèn

Bởi vì nghèo quá nói năng bằng thừa


Anh nghèo chẳng dám ba hoa

Nếu tài anh đã cửa nhà khang trang

Công danh thành đạt rỡ ràng

Chứ đâu cứ mãi lang thang thế này


Mình nghèo ai dám tin đây

Người thân còn chẳng mong ngày hỏi thăm

Bạn bè xa lánh không dòm

Hỏi em như vậy sao không có hèn


Nghèo là do bởi lười thân

Học hành ba mớ chẳng đằng nào hay

Làm ăn như kiểu giả cầy

Chụp xong rồi giựt loay hoay đủ nghề


Anh nghèo thì họ phải chê

Nếu em mắc cỡ đừng về với anh

Bao nhiêu mơ ước không thành

Tình yêu giờ đối với anh chẳng màng


Em về với kẻ giỏi giang

Người ta có chí biết làm ăn hay

Nhà to như cái lâu đài

Chó tây, chó nhật họ nuôi đầy nhà


Anh nghèo em hãy tránh xa

Kẻo em phải khổ, nghiệp là anh mang

Gia đình em rất đàng hoàng

Đừng dây vào kẻ lang bang thế này


Anh về với mẹ anh đây

Chắc là ăn bám kiếp này thế thôi

Mẹ cha tuổi đã cao rồi

Lao tâm khổ tứ cả đời vì anh


Duy Sac

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

TÂM TƯ CUỘC SỐNG

 TÂM TƯ CUỘC SỐNG

Bi quan ý nghĩa là buồn

Nên người buồn bã là thường bi quan

Bi quan là gốc bần hèn

Bởi buồn là sẽ luôn thường than van


Cuộc đời nếu muốn an nhàn

Tâm hồn phải biết lạc quan yêu đời

Nghĩ ra nhiều thú vui chơi

Cho hồn thư thái và cười nhiều hơn


Muốn vui là phải không buồn

Phải buông xả hết và không giận hờn

Biết thương và sống biết ơn

Trọng tình, nhớ nghĩa, hết lòng vì nhau


Bi quan mà ủ trong đầu

Tâm tư bi lụy thì đau khổ đời

Chán chường ray rứt mãi thôi

Dày vò tâm trí đọa đày tấm thân


Tâm luôn điều khiển tinh thần

Bệnh từ tâm phát ra thân của mình

Lạc quan thần khí sáng trưng

Bi quan u ám dáng hình héo hon


Giữ cho trong sáng tâm hồn

Bớt sân si lại sẽ không có buồn

Bớt tham, bớt đố kỵ hơn

Đó là ta có tâm hồn lạc quan


Còn tham, còn muốn còn buồn

Còn lòng sân hận là luôn u sầu

Còn sân, si sẽ còn đau

Không buông xả được là đầu bi quan.


Nói tuy dễ lại khó làm

Bởi đời ai cũng khổ tâm đủ đường

Vì danh, vì lợi vấn vương

Vì yêu, vì hận lắm đường chéo ngoe


Tâm tư cuộc sống xưa giờ

Thế gian ai cũng đều mơ vẹn toàn

Mong mình luôn được phần hơn

Đạo Trời lại khác chỉ toàn khuyết thôi.


Duy Sac

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...