VẬY THÔI EM
Anh nghèo nên phải lụy thôi
Em khinh cũng được, em cười anh cam
Phận nghèo anh chấp nhận hèn
Bởi vì nghèo quá nói năng bằng thừa
Anh nghèo chẳng dám ba hoa
Nếu tài anh đã cửa nhà khang trang
Công danh thành đạt rỡ ràng
Chứ đâu cứ mãi lang thang thế này
Mình nghèo ai dám tin đây
Người thân còn chẳng mong ngày hỏi thăm
Bạn bè xa lánh không dòm
Hỏi em như vậy sao không có hèn
Nghèo là do bởi lười thân
Học hành ba mớ chẳng đằng nào hay
Làm ăn như kiểu giả cầy
Chụp xong rồi giựt loay hoay đủ nghề
Anh nghèo thì họ phải chê
Nếu em mắc cỡ đừng về với anh
Bao nhiêu mơ ước không thành
Tình yêu giờ đối với anh chẳng màng
Em về với kẻ giỏi giang
Người ta có chí biết làm ăn hay
Nhà to như cái lâu đài
Chó tây, chó nhật họ nuôi đầy nhà
Anh nghèo em hãy tránh xa
Kẻo em phải khổ, nghiệp là anh mang
Gia đình em rất đàng hoàng
Đừng dây vào kẻ lang bang thế này
Anh về với mẹ anh đây
Chắc là ăn bám kiếp này thế thôi
Mẹ cha tuổi đã cao rồi
Lao tâm khổ tứ cả đời vì anh
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét