CÔ ĐƠN LÀ VẬY
Duy Sac
Cô đơn lâu quá dễ khùng
Trong đầu cứ nghĩ lung tung đủ điều
Cộc cằn nên dễ làm liều
Tâm tư bức bí bao nhiêu nỗi niềm
Cô đơn lâu quá dễ điên
Đầu óc hoang tưởng mơ tiên trên trời
Lâu lâu nước mắt cứ rơi
Không hiểu mình khóc vì người nào đây
Cô đơn say xỉn mỗi ngày
Tìm vui trong thú men cay một mình
Kệ đời bàn tán rồi khinh
Ta cô đơn với chính mình cô đơn
Cô đơn nên ngủ chập chờn
Nửa mơ, nửa tỉnh trong cơn mơ màng
Mơ về cuộc sống cao sang
Mơ tình yêu đẹp với nàng thơ xinh
Cô đơn rút cạn hết tình
Thế rồi tự kỷ tưởng mình thần tiên
Cô đơn không giấc ngủ yên
Cô đơn nó biến ta thành người ngu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét