BÊN BỜ SÔNG
Duy Sac
Chiều về chạng vạng nắng hè
Bờ sông im bặt tiếng ve, phượng tàn
Mấy con chim én lạc đàn
Tiếng kêu nức nở than van lắm lời
Còi tàu nhớ sóng biển khơi
Nhớ áng mây trời trong buổi hoàng hôn
Trẻ con tan học bước dồn
Lão già ngán ngẩm ngồi ôn chuyện đời
Chèn trà, điếu thuốc hết hơi
Câu chuyện tuổi đời đang sắp sang trang
Dọc theo mấy dãy nhà hàng
Rất đông thực khách hành lang đợi chờ
Sông dài con nước lững lờ
Anh đang đứng đợi, ngóng chờ bóng em
Tình mình còn lại que kem
Đá giờ tan hết, anh thèm mút cây
Mà sao trời chẳng có mây
Nắng úa bầy nhầy, chua chát tường rêu
Chân trời nhớp nhúa lều bều
Hình như cảnh vật cũng trêu con người
Em cạnh bên cười rất tươi
Em hỏi anh đứng chờ người phải không
Em cũng vừa mới giận chồng
Cãi nhau chí chóe rồi bồng con đi
Em bị nhà chồng họ khi
Anh ấy giờ đã bỏ đi theo người
Mẹ chồng chê em rất lười
Việc nhà chểnh mảng, việc người thì nhanh
Ngày nào em cũng cơm canh
Ba bữa ngon lành còn phải chăm con
Tuổi xuân hết, thân héo hon
Mọi việc em đã lo tròn hết trơn
Chồng em còn kể nghĩa ơn
Rằng đừng oán hờn câu nói mẹ anh
Phận dâu phải cố hoàn thành
Vấn đề kinh tế có anh lo rồi
Làm dâu phải chịu đi thôi
Chớ có lắm chuyện là tôi bỏ liền
Em nghe lòng mới phát điên
Rằng ỷ có tiền anh dám khinh tôi
Ngày xưa anh nói yêu tôi
Anh bảo lấy rồi sẽ rất thương yêu
Tôi đây đâu có lắm điều
Mẹ anh tôi cũng kính yêu đó mà
Anh đừng ăn hiếp người ta
Tôi đẻ cháu nội cho nhà của anh
Bây giờ nhiệm vụ đã thành
Anh vì cha mẹ của anh không à
Chắc tôi không có mẹ cha
Hay tôi là đứa con nhà bất lương
Ngày xưa mình học chung trường
Mấy năm gặp gỡ yêu thương nhau mà
Đám cưới tôi bỏ tiền ra
Vì anh quê ở rất xa Sài Gòn
Anh thấy nhà tôi quá ngon
Cha mẹ giàu có lại con một mà
Giờ anh mê đắm người ta
Mượn cớ việc nhà để trách tôi ư
Nếu thế tôi sẽ phải từ
Chứ tôi không chịu cảnh như thế này
Anh ấy bảo em cút ngay
Từ giờ hai đứa chia tay đôi đường
Anh nghe chuyện thấy mà thương
Một chuyện bình thường trong cõi nhân gian
Tự nhiên cô ấy phàn nàn
Anh đâu quen biết nên an ủi rằng
Chuyện gì mà phải làm căng
Vợ chồng là nghiệp nó chằng vào thân
Còn duyên thì sẽ còn cần
Hết duyên sẽ chẳng nợ nần gì nhau
Làm chi mà cứ khổ đau
Cuộc sống muôn màu ta hãy vui đi
Buồn đau nào có ích chi
Chuyện chẳng có gì hãy cứ bỏ qua
Tự dưng cô ấy khóc òa
Xong rồi bồng đứa con qua bên đường
Anh nhìn con nắng nó buông
Cảm thấy chán chường cuộc sống ngày mai
Sac2018
#thơca
#vănhọc
#thơtình
#thơhay
#vănchương
#nghệthuật
#thicaviệtnam
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét