Ta cứ nhìn lên trăng
Rồi lại ngồi im lặng
Nhìn riết rồi cũng chán
Nhưng chán vẫn cứ nhìn
Tại không có gì làm
Nhìn trăng cho đỡ chán
Cố nhìn cho phát ngán
Để mà giết thời gian
Ta cứ nhìn lên trăng
Rồi lại nghĩ lung tung
Nghĩ gì không biết nữa
Có người bảo ta khùng
Người đời kỳ lạ lắm
Họ thích sống theo đàn
Ai mà không giống họ
Họ sẽ bảo khác người
Họ hay khuyên hay bảo
Hay triết lý nhân sinh
Ta gật gù tán tụng
Họ khen ta biết người
Họ thích người dễ bảo
Họ thích vừa lòng mình
Ta ừ ừ gật gật
Họ quý ta vô cùng
Gọi là biết cách sống
Ta phải hùa theo đàn
Tán dương và ca tụng
Kẻ đang đứng đầu đàn
Nên nếu ta mà dại
Ta tách biệt khỏi đàn
Đời ta sẽ gian nan
Không bao giờ ngóc nổi
Chỉ là kẻ khùng thôi
Vì ta sống khác người
Ta không lấy lòng người
Thì người ta cạch mặt
Nên muốn khỏi khó khăn
Ta phải nhục và hèn
Biết luồn và khéo cúi
Cả đời không thiếu ăn
NHÌN TRĂNG
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét