HAI ĐƯỜNG
Duy Sac
Đường Nguyễn Du đầy cây me
Lá bay rợp những chiều hè nắng oi
Xe lạch bạch xì đầy khói
Học sinh về tiếng í ới gọi nhau
Tao Đàn hai đứa hẹn nhau
Em giận em nói càu nhàu lung tung
Anh ngồi nghe thấy hãi hùng
Em bảo anh khùng mơ chuyện viễn vông
Suốt ngày nói chuyện Tây Đông
Học mà ngu quá sẽ không ra trường
Cứ mà dở dở ương ương
Chúng bạn coi thường khinh bỉ mà coi
Em đây không có hẹp hòi
Nhưng anh phải ráng lên coi xem nào
Thơ thẩn những chuyện tào lao
Mai mốt thất nghiệp làm sao kiếm tiền
Nhiều khi em muốn phát điên
Nhưng thấy anh hiền nên cứ bỏ qua
Bữa nay phải nói hết ra
Nếu được hai đứa chúng ta chung đường
Bằng không chấm dứt liền luôn
Chứ em rất buồn cái bản mặt anh
Mình nghe mà mặt tái xanh
Như gáo nước lạnh đổ lên trên đầu
Nãy giờ có nói gì đâu
Mà sao em nói lắm câu lạnh lùng
Ừ thì anh rất là khùng
Em yêu người khùng thì phải chịu đi
Chớ mà chửi bới cái gì
Nếu không chịu nổi thôi thì chia tay
Anh biết em giỏi em hay
Nhà em khá giả quen này biết kia
Tự nhiên em khóc đầm đìa
Em nói ô kìa sao lại mắng em
Em muốn anh nghĩ lại xem
Chứ ai có bảo nhà em sang giàu
Có mà khi dễ anh đâu
Tại anh cứng đầu thơ thẩn lan man
Cuộc đời khốn khó gian gian
Anh lo mơ mộng thì làm gì ăn
Nếu anh không thích khuyên răn
Vậy thì chấm dứt nói năng từ giờ
Anh về lo mà làm thơ
Em đi phụ má để mà bán buôn
Từ rày tình cảm dứt luôn
Mỗi đứa con đường khỏi đến tìm nhau
NguyenDuySac2001
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét