( Bài thơ ) NGỒI PHƠI NẮNG
Duy Sac
Anh ngồi phơi nắng chiều nay
Bởi vì trời lạnh mấy ngày rét run
Chớ anh nào có phải buồn
Em đừng ngồi đó đoán non, đoán già
Anh nào có nhớ người ta
Bởi anh đâu biết người ta người nào
Phơi nắng cho nó thanh tao
Để cho hơi ấm len vào trong tim
Nơi đây phong cảnh êm đềm
Rừng sâu núi thẳm hữu tình làm sao
Tại anh không thích ồn ào
Thích ngồi suy nghĩ tào lao đỡ buồn
Mùa xuân thì kệ mùa xuân
Anh già chẳng thiết mùa xuân làm gì
Chỉ cần có rượu nhâm nhi
Bao nhiêu xuân cũng là gì đâu em
Vui chơi anh cũng đâu thèm
Đi nhiều phát mệt, chẳng đem lợi gì
Em mê em cứ việc đi
Đi đâu rồi cũng quay về nhà thôi
Tình yêu anh đã nguội rồi
Bây giờ nhớ lại những người ngày xưa
Nhớ vì tình nghĩa ấy mà
Nếu cần anh kiếm người ta lâu rồi
Một tấm ảnh mộc không app mà sau bao nhiêu năm mới dám up lên. Lý do sợ bị người khác chê mình già. Mà đúng là già thật

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét