DỞ DỞ ƯƠNG ƯƠNG
Duy Sac
Không gì bằng chén rượu cồn
Uống vào ta thấy tâm hồn bay bay
Rượu này mới uống hơi cay
Nhưng cay sao sánh cái cay cuộc đời
Rượu cay chỉ mấy cuộc chơi
Đời cay là cả một đời ta cay
Bây giờ chỉ có loại này
Nó giúp quên được cái cay của đời
Quên trong phút chốc mà thôi
Tỉnh ra ta lại thấy đời vẫn cay
Đời cay ta lại rượu say
Cố say quên hết cái cay của đời
Say hoài say mãi không thôi
Say nên thành nghiện luôn đời đắng cay
Nghiện rồi ta chẳng biết cay
Nên giờ không biết rượu cay hay đời
Gì cay cũng thế mà thôi
Chỉ cần có rượu, ta ngồi ngắm trăng
Nhìn trăng ta nói lằng nhằng
Có bà hàng xóm bảo thằng này điên
Suốt ngày ăn nói luyên thuyên
Nào trăng với lại thần tiên trên trời
Đúng là cái loại dở hơi
Nết người như vậy mà đòi ai thương
Ta nghe cũng đáp lời luôn
Rằng bà sao lại ác mồm thế kia
Chúng ta nào oán thù gì
Cớ sao bà lại cứ đi phê bình
Tôi điên mặc kệ tôi điên
Miễn sao tôi thấy thần tiên được rồi
Dù bà mơ hết cả đời
Cũng không lên được cõi trời ngao du
Thôi bà yên lặng tôi nhờ
Để tôi còn hẹn nàng thơ trở về
Bà làm tôi rối quá đi
Kệ tôi bà nhé, chúc bà ngủ ngon
Ở đây còn lít rượu cồn
Uống hết tôi sẽ thấy khôn hơn bà
Khôn thì tôi mới tỉnh ra
Lúc đó tôi biết ai là kẻ điên.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét