Duy Sac
Đầu xóm nhỏ, có cô bán bún
Món rất ngon, bún mắm miền Tây
Bún rất ngon, tôi lại không thèm
Tôi chỉ thích ngắm em bán bún
Tại sở thích tôi là bún cá
Món miền Trung cay, mặn đậm đà
Ở miền Tây, người ta thích ngọt
Nên món ăn lờ lợ làm sao
Nói cho cùng cũng là món bún
Mỗi một nơi khẩu vị khác nhau
Nhưng bởi vì mình thích cô em
Nên lảng vảng phải qua hàng bún
Hôm mưa gió, Sài Gòn ngập nước
Tôi ghé hàng mua thử một tô
Chẳng qua là muốn ngắm nghía cô
Thế mà mất tiêu luôn bốn chục
Nghĩ tiếc thật, một tô bốn chục
Giá hai cân gạo chứ chẳng đùa
Nhưng thôi kệ, vì lòng hâm mộ
Thiệt tí ti có đáng là bao
Rồi hôm nọ, tôi vờ xe hỏng
Ghé vào hàng hỏi thử một câu
Rằng em có bán không bún cá
Cái món này, anh thích vô cùng
Chợt cô em nổi giận đùng đùng
Đồ vớ vẩn hỏi tào lao mãi
Mắm có cá cũng là bún cá
Ăn thì thôi, không biến đi mau
Tôi buồn quá dắt xe khỏi quán
Em nhìn theo lẩm bẩm cái gì
Nghe có vẻ như em đang chửi
À mà thôi, mặc kệ đời đi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét