Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

YÊU ĐƠN PHƯƠNG

YÊU ĐƠN PHƯƠNG
Duy Sắc 2010
Mình thương mình nhớ người ta
Chứ không muốn gặp người ta làm gì
Bởi người ta đã bỏ đi
Tức là người chẳng thương gì mình đâu

Tình yêu nó ở cái đầu
Chứ không phải ở mấy câu ngôn tình
Gần nhau chưa chắc có tình
Gặp nhau cũng chỉ làm phiền người thôi

Yêu xa cũng hạnh phúc rồi
Thương nhau thì chúc cho người bình an
Miễn sao tâm trí nhẹ nhàng
Chứ còn níu kéo chỉ mang u sầu

Chắc gì người thực lòng đâu
Chẳng qua yếu đuối mới cần mình thôi
Đến khi đủ ấm áp rồi
Ta cũng chẳng khác là người thứ ba

Đến tìm người sẽ đuổi ta
Có khi lại nghĩ rằng ta phá người
Tình yêu đẹp vậy đủ rồi
Để ta có hứng cả đời làm thơ

AI CHO EM MÙA XUÂN

AI CHO EM M ÙA XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Em đi lang thang 
Đôi chân bỏng rát
Em đội trên đầu
Một thúng bánh cam

Áo em rách tà
Quần đùi xốc xếch
Bước chân lếch thếch
Em rao rất buồn

Ai cam, cam đây
Quê em miền Tây
Nhà em trồng mía
Thất thu mùa vụ

Cả nhà tha phương
Má em rẻ chén
Ba em phụ hồ
Cả nhà ở trọ

Em em đánh giày
Ai cam, cam đây
Đúng dịp xuân này
Em mười sáu tuổi

Em mơ đi học
Em thích kỹ sư
Em mê máy móc
Nhưng nhà em nghèo

Mẹ cha khó khăn
Vốn liếng sạch rồi
Chỉ vì cây mía
Em cười rất tươi

Hồn nhiên tuổi trẻ
Em khoe chiếc nón
Mẹ em mua cho
Nó trông rất đẹp

Em thích nó lắm
Những khi trời nắng
Nón giúp mát đầu
Xuân của em đâu

Em cười rất xuân
Em rằng em đây
Em là mùa xuân
Cam đây, cam đây

Ai ăn bánh cam
Mua dùm em với
Cam ngọt như đường
Béo thơm và ngậy

Cam đây, cam đây
Xuân của em đây
Thúng bánh cam đầy
Em cần bán hết

Em sẽ có xuân.

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN

GẶP NHAU CHIỀU XUÂN
Thơ Duy Sắc 2009
Chiều xuân không chút nắng
Nhưng má em ửng hồng
Bởi anh nhìn say đắm
Lòng em thấy thẹn thùng

Đôi mắt trong như ngọc
Sợi tóc mai mơ màng
Anh nhìn em lâu quá
Tim em nhảy không ngừng

Anh đang đi đâu thế
Có phải đang về quê
Hành lý nhiều quà bánh
Gia đình đang ngóng chờ

Anh đừng có nhìn em
Anh cần gì cứ nói
Vì em là con gái
Em mắc cỡ thật rồi

Em ơi anh muốn nói
À nhưng chắc là thôi
Để hẹn em khi khác
Nếu gặp lại nói luôn

Ngại gì mà không nói
Em sẵn sàng lắng nghe
Mai sau sao biết được
Chúng mình còn gặp nhau

Vậy thì anh sẽ nói
Rằng em rất là xinh
Anh muốn làm quen lắm
Mà sợ em chối từ

À thì ra là vậy
Cảm ơn anh quá khen
Hôm nay mình gặp mặt
Cũng có khi là duyên

Thôi đến giờ tàu chạy
Anh phải đi ra ga
Tạm biệt cô em nhé
Anh đã thấy mùa xuân

Anh đi đường cẩn thận
Chúc thượng lộ bình an
Xuân này em nhớ mãi
Ánh mắt anh nồng nàn.

CAO MÉT BẢY BA

CAO MÉT BẢY BA
Duy Sắc 2009
Mình cao một mét bảy ba
Nhìn chung như vậy gọi là cũng cao
Cao nhưng ngu ở cái đầu
Nên cao như vậy chẳng cao làm gì

Người ta thấp bé tí ti
Nhưng họ tính toán việc gì cũng khôn
Mình thì tính chẳng ra hồn
Quen thói khoác loác luôn mồm ba hoa

Người ta của cải đầy nhà
Tiền trong tài khoản dăm ba ngân hàng
Vui cùng vợ đẹp con ngoan
Tự tin thành đạt vẻ vang với đời

Ta đây người chẳng ra người
Chỉ có mỗi cái dáng người là cao
Phải chăng do cái chiều cao
Hay là do não bị gì hay chăng

Suốt ngày yêu cái chị Hằng
Bà ta lại ở cung trăng xa vời
Chắc mình mắc bệnh dở hơi
Chứ không có phải dáng người mình cao.

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT

HOÀNG HÔN ĐÀ LẠT
Trời về chiều nhợt nhạt
Phố buồn, lá thông rơi
Hồ Xuân Hương tĩnh lặng
Vó ngựa khua lòng người

Tình mình nay đã nguội
Em cũng tiết kiệm cười
Chúng mình đi chung lối
Tâm hồn đã hai nơi

Anh tự mình thủ thỉ
Rằng đã rất nhiều chiều
Đôi ta yêu thắm thiết
Hoàng hôn đẹp biết bao

Có còn không trong em
Kỷ niệm nhiều chiều ấy
Hay chỉ có chiều nay
Tình bay theo lá đổ

Đời như nước mặt hồ
Ngàn đợt sóng nhấp nhô
Tình ta lênh đênh mãi
Tìm đâu được bến mơ

Duy Sac 2009

ĐÊM ĐÀ LẠT BUỒN

ĐÊM ĐÀ LẠT BUỒN
Đêm Đà Lạt không sương rơi lạnh
Lá thông rơi trên tóc rối bời
Hai ta ngây ngất nhìn trời
Em giơ tay với một vì sao xa

Chỗ dinh thự lờ mờ ánh điện
Vó ngựa khua hằn học thời gian
Tình căng lên mấy cung đàn
Gió đông trách móc thở than núi rừng

Cánh lan nhỏ trên giò khẽ rụng
Em giật mình choàng vội áo len
Mình đi về phía sáng đèn
Có vài du khách đến bên bờ hồ

Nhanh vậy đó mấy năm em nhỉ
Hôm chia ly mình nhắn nhủ nhau
Nay em con trước, con sau
Anh chưa có một bến nào để neo

ĐàLạt 2009
Hoaphuongdo

PHÒNG DẠI

PHÒNG DẠI
Duy Sac 2009
Mùa hè cẩn thận chó, mèo
Cái mầm bệnh dại nó gieo vào người
Bệnh này không phải chuyện chơi
Chó, mèo mắc bệnh cắn người là nguy
Phải tiêm phòng dại đúng kỳ
Đừng thả rong chó cho đi ngoài đường
Chó to phải rọ mõm luôn
Chó mà be bé chớ ôm vào lòng
Ngoài ra mèo, chó rụng lông
Kẻo mà nó dính vào mồm lúc ăn
Dại là loại bệnh kinh hoàng
Nếu mà dính phải là tan cuộc đời
Chó, mèo làm cảnh để chơi
Sao mà sánh với con người chúng ta

MUA BÔNG TẾT

MUA BÔNG TẾT
Duy Sac 2009
Hồi hôm ra chợ mua bông
Gặp cô em gái chưa chồng miền Tây
Rằng em quê ở Mỏ Cày
Hỏi anh có biết Mỏ Cày hay không
Ủa mà mình có quen không
Tự dưng em lại mở lòng hỏi han
Anh tìm mấy chậu cúc vàng
Để mà chưng Tết cho sang cái nhà
Chỗ này anh ghé tạt qua
Vì em có bán rất là nhiều bông
Chậu kia giá bán nhiêu đồng
Nếu mà mắc quá anh không đủ tiền
Em rằng đừng có gẹo em
Nhìn anh sang vậy không tiền là sao
Bông này đáng mấy xu nào
Em chưa từng bán giá cao bao giờ
Lấy đi em gói lại cho
Nếu nhiều em sẽ gửi về tận nơi
Sài Gòn xuân đẹp quá trời
Quê em nghèo lắm nhiều người khó khăn
Trồng bông vất vả nhọc nhằn
Hy vọng dịp Tết kiếm thêm chút tiền
Anh mua đi nhé giúp em
Xung quanh họ bán giá tiền như nhau
Hổng ai mà bán mắc đâu
Người quê em cả, cùng nhau một làng
Ghe kia là ở Tiền Giang
Họ chuyên tắc với mai vàng mà thôi
Nhà em bán cúc mâm xôi
Mào gà, bông huệ, với loài hướng dương
Cái cô bán phía bên đường
Bả bán đủ thứ lung tung hết à
Nhưng mà bông của cô ta
Phần nhiều hàng dạt chỉ là loại hai
Ông Năm thường cạnh chỗ này
Là dân sành điệu bon sai rất nhiều
Ủa mà anh hỏi rất nhiều
Tính mua số lượng bao nhiêu chậu nè
Em còn nhiều lắm trên ghe
Tha hồ anh lựa mua về mà chưng
À, ừ bông đẹp quá chừng
Anh xin lỗi nhé tại không mang tiền
Nãy giờ mải nghĩ linh tinh
Chắc là bữa khác mang tiền lại mua
Dạo này đầu óc mù mờ
Không hiểu mình đã bị gì rồi đây
Thiệt là phát mệt Tết này
Khi không chủ nợ bữa nay đòi tiền
Khỏi mua bông nữa nhé em
Anh về tranh thủ trả tiền người ta
Xem như khỏi Tết ấy mà
Chúc em bán hết hàng hoa Tết này

CÓ RỒI EM À

CÓ RỒI EM À
Tác giả Duy Sắc 2008
Xin lỗi em, anh đã có người yêu
Chuyện chúng mình tạm thời đừng bàn nữa
Anh nói ra để cho em được hiểu
Anh không là một kẻ thích lăng nhăng

Chuyện tình yêu không có thể nói đùa
Anh cũng biết em mến anh nhiều lắm
Anh cảm ơn những tình cảm chân thành
Nhưng đôi mình chỉ là bạn nhau thôi

Tình yêu vốn khó dùng lời giải thích
Yêu là yêu chứ không biết tại sao
Người anh yêu chỉ đơn giản thôi à
Mộc mạc lắm và tính tình giản dị

Em đừng giận vì đó là sự thật
Anh đã yêu người ta rất nặng lòng
Cho dù biết tình chỉ là mơ mộng
Anh vẫn yêu khi mộng hết thì thôi.

QUÊN ÁO MƯA

QUÊN ÁO MƯA
Môi em đâu,  chiều nay anh lạnh quá
À mà do anh quên mặc áo mưa
Nãy gấp quá nên anh đi vội vã
Vừa ra đường thì trời đổ cơn mưa

Lạnh em à, đúng là anh lạnh thiệt
Áo cô tông cũ và mỏng quá chừng
Người ướt hết lấy gì mà không lạnh
Tự dưng anh chợt nhớ đến môi em

Bờ môi đó, không có màu son đỏ
Lần đầu tiên chúng mình chạm vào nhau
Ngày hôm ấy cũng trong chiều mưa gió
Anh và em đắm đuối nụ  hôn đầu

Nhanh em nhỉ mới đó mà xa cách
Chiều hôm nay mưa lạnh chỉ mình anh
Quên khoác áo nên giờ run cầm cập
Chắc quên  vì nhớ vị ngọt môi em

Duysac 2008

NGHE KIỀU TÂM SỰ

Thơ hay tuyển chọn
NGHE KIỀU TÂM SỰ
Duy Sac 2008
Ai từng vào chốn Lầu Xanh
Chắc là nghe lắm chuyện tình éo le
Những lời chua chát ê chề
Của nàng kỹ nữ rủ rê đưa tình
Nghe xong lòng sẽ rung rinh
Trái tim thổn thức vì tình gió trăng
Xót thương thân phận của nàng
Nam nhân tưởng thật chẳng mang nghi ngờ
Kiều là kỹ nữ tài hoa
Thông minh lanh lợi, Tú Bà rất mê
Bà truyền cho những ngón nghề
Để Kiều đi dụ trai về Lầu Xanh
Ngón nào Kiểu cũng rất rành
Khắp nơi lắm khách hùng anh tìm về
Nhất là cái ngón tỉ tê
Rằng em yếu đuối, nết na, thảo hiền
Cũng vì hoàn cảnh của em
Kẻ gian nó đến vu oan cả nhà
Đáp đền ơn của mẹ cha
Phận em con gái phải sa chốn này
Bao nhiêu là những đắng cay
Bao nhiêu là những đọa đày xót đau
Trời xanh có thấu cho đâu
Nhiều đêm em muốn đập đầu quyên sinh
Nghĩ về hoàn cảnh gia đình
Em lại phải cố gồng lên mỗi ngày
Nếu chàng rời bỏ em đây
Chẳng mà mấy chốc thân này héo hon
Hương trời sắc nước đâu còn
Tháng ngày nhung nhớ tấm thân hao gầy
Mong tình đừng giống gió mây
Phận em con gái chốn này mong manh
Không ai bên cạnh dỗ dành
Không ai tâm sự năm canh cô phòng
Chàng ơi có hiểu thiếp không
Đắng cay tủi nhục cứ chồng lên em
Bạc vàng thiếp có nào cần
Chỉ cầu Quân Tử đừng quên phận Kiều
Bây giờ thiếp đã trót yêu
Tình sâu nghĩa nặng với nhiều ái ân
Rồi đây trên bước hồng trần
Biết tìm đâu được tấm chân tình này
Cớ gì ta phải chia tay
Phải chăng chàng chán thân này nhuốc nhơ
Nếu như chàng có nghi ngờ
Thiếp nguyện dâng hiến hết cho anh hùng
Một lòng một dạ thủy chung
Em sẽ bỏ trốn theo cùng với anh
Chỉ mong chàng có lòng thành
Những lời em nói trời xanh chứng giùm
Dù đời có đục hay trong
Thiếp thề sẽ chẳng phụ lòng người đâu
Xin nghe lời thiếp thỉnh cầu
Những lời chân thật chôn sâu đáy lòng
Đêm nay trời tối không trăng
Gia nhân bọn chúng giấc nồng đã yên
Bốn bề vắng vẽ im lìm
Chàng mau dẫn thiếp trốn đi nhanh nào
Em tìm ra lối ngõ sau
Từ đây ta đến chân cầu rất nhanh
Chỉ cần ra khỏi Kinh Thành
Không lo sợ nữa, xin anh mở lòng
Chàng ơi ! Có hiểu em không
Trời ơi ! Sao phận má hồng đắng cay
Đập đầu em chết tại đây
Nếu chàng từ chối lời này của em
Chúng ta phải thật nhanh chân
Canh năm gà gáy không còn kịp đâu
Thế là Kiều vẻ mặt sầu
Õng a õng ẹo rầu rầu nét xuân
Xốc xa xốc xếch áo quần
Tâm tư hoảng loạn cả lên cuống cuồng
Hai hàng nước mắt cứ tuôn
Miệng đòi sống chết một lòng theo trai
Anh hùng mà gặp cảnh này
Thì thôi sự nghiệp cũng bay chẳng còn
Làm gì có tấm lòng son
Ở trong cái chốn Lầu Xanh bao giờ
Chẳng qua cũng chỉ bài thơ
Tả tình, tả cảnh gọi là cho hay
Bao nhiêu kỹ nữ ngày nay
Học theo hết những bài này từ lâu
Gái ngoan trinh tiết làm đầu
Lầu xanh đức hạnh làm sao có người
Kiều là kỹ nữ vậy thôi
Làm gì kỹ nữ là người trung trinh.

CON KIỀU

CON KIỀU
Duy Sac 2008
Kiều ơi! Kiều quá xấu xa
Kiều là một loại đàn bà lưu manh
Giả làm con gái nhà lành
Gia cang bất hạnh phải vào Lầu Xanh

Vẻ ngoài nhút nhát hiền lành
Thanh cao, trong sáng, mong manh tâm hồn
Than thân, tủi phận má hồng
Để mong cuộc sống ấm no an nhàn

Kiều là người rất tà dâm
Khiêu gợi quyến rũ nam nhân rất tài
Lại thêm cái món rỉ tai
Những lời ong bướm khiến trai si tình

Đúng là Kiều rất thông minh
Cho nên bao kẻ vì tình đắm say
Khi vàng đã có trong tay
Kiều đem về nộp cho ngay Tú Bà

Kiều cùng với lại mụ ta
Bày mưu tính kế để mà làm ăn
Khi mà quyền lợi không còn
Kiều nhờ Từ Hải hại luôn Tú Bà

Kiều ơi! Kiều rất tài ba
Lẳng lơ, tàn độc, thật là gớm ghê
Tội thân Từ Hải ngu si
Uất ức chết đứng cũng vì Kiều thôi

Con Kiều gọi thế nhẹ rồi
Loại đàn bà vậy thì thôi khỏi bàn
Làm gì mà có nỗi oan
Giang hồ Kỹ Nữ lăng loàn bất lương.

CHÁN KIỀU

CHÁN KIỀU
Duy Sac 2008
Mới nghe câu chuyện của Kiều
Người ta cảm thấy thương yêu vô cùng
Tội cho thân phận hồng nhan
Cuộc đời tủi nhục, muôn vàn đắng cay

Nhưng ai có hiểu chuyện này
Chỉ là Kỹ Nữ giãi bày tâm tư
Chuyện kia do mụ Tú Bà
Bày ra dạy gái bán hoa lừa tình

Chuyện này được gã Tài Nhân
Thanh Tâm viết lại có phần chi li
Liêu trai chí dị lạ kỳ
Phảng phất huyền bí chút về Phật Môn

Bởi vì để truyện có hồn
Phải cho Kiều gặp oan hồn Đạm Tiên
Gặp xong, nghiệp quật triền miên
Định mệnh xui khiến Kiều vào Lầu Xanh

Tưởng Kiều là gái nhà lành
Thực ra là gái Lầu Xanh kỳ tài
Chuyện kia nàng kể quá hay
Khiến cho bao kẻ đêm ngày chết mê

Kim Trọng là kẻ u mê
Thư sinh áo vải, không nghề ngỗng chi
Bị Kiều dụ đến cuồng si
Bỏ bê đèn sách cũng vì tà dâm

Nhưng Kiều lại rất là khôn
Cho nhìn mà chẳng cho làm ăn chi
Trọng càng thấy vậy càng mê
Nghĩ nàng bán nghệ chẳng hề bán thân

Trọng chưa hiểu rõ ý nàng
Vì Trọng đâu có tí vàng nào đâu
Kiều là phải khách sang giàu
Chứ nghèo như Trọng thì đâu là gì

Trọng buồn nên cố đi thi
Để kiếm chác được chút gì công danh
Ôm trong mình mộng yến oanh
Chờ ngày tìm đến Lầu Xanh chuộc Kiều

Tưởng Kiều có thực lòng yêu
Nên Trọng tơ tưởng nàng Kiều mãi thôi
Ai ngờ Kiều chỉ lả lơi
Lời ong, tiếng bướm gọi mời rủ rê

Về sau, Trọng rất ê chề
Cho nên từ giã chẳng hề quan tâm
Bởi Kiều quá lớn dã tâm
Hận thù chẳng khác gì quân côn đồ

Thúc Sinh mê gái hóa ngu
Đem vàng tính chuyện là mua được Kiều
Nhưng mà Kiều rất là điêu
Báo vợ Sinh đến gặp Kiều đánh gen

Ý là Kiều muốn lấy vàng
Nhưng phải làm bộ bị oan quá chừng
Khi Kiều nhận được vàng xong
Vợ Sinh liền bắt tình gian thình lình

Thế là Kiều bị Lầu Xanh
Bắt về tra hỏi tội tình vừa xong
Tú Bà tỏ vẻ hài lòng
Vì Kiều đã lấy được vàng của Sinh

Chuyện Kiều bỏ trốn vì tình
Càng thêm nổi tiếng, lắm anh rất thèm
Tài hoa Kỹ Nữ vang thêm
Lầu Xanh hút khách mọi miền đến chơi

Từ Hải là kẻ dở hơi
Giang hồ đạo tặc giết người tứ phương
Nghe Kiều tâm sự nên thương
Đúng câu mèo mả gặp phường lưu manh

Hải liền ra vẻ tài lanh
Anh hùng giải cứu mỹ nhân hết mình
Ai ngờ Kiều rất thông minh
Mượn tay Từ Hải giúp mình ra oai

Bởi vì chịu lắm đắng cay
Làm nhiều nhưng lại được phần ít hơn
Tú Bà Kiều hận đầu tiên
Cho nên mụ ấy được lên hàng đầu

Rồi bao nhiêu kẻ phía sau
Kiều trả thù hết chẳng câu nhân từ
Hải nào có biết mình ngu
Bị Kiều bán đứng chết như trời chồng

Ai tin Kiều kể chuyện không ?
Chắc nhiều người cũng mủi lòng ngồi nghe
Kiều là đẳng cấp nhà nghề
Cỡ như Từ Hải còn về âm ti

Nam nhân háo sắc là chi
Với Kiều loại đó chỉ là đồ chơi
Nhưng mà nhân quả ở đời
Gieo gió gặt bão thế thôi bình thường.

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA

CỐ ĐÔ CHIỀU MƯA 
Tác giả Duy Sắc 2007
Chiều mưa dai dẳng lê thê
Sông Hương u ám , não nề Vân Lâu
Đò ngang , đò dọc đi đâu
Thuyền rồng neo đậu đang chờ ngóng ai

Nghe trong hát khúc Nam Ai
Lời ca lắm nỗi u hoài tái tê
Nam Bình u uất tràn trề
Đường vào Đại Nội dầm dề mưa tuôn

Hàng cây ủ rủ nỗi buồn
Mịt mờ gió cuốn lá vàng lên không
Rêu phong hàng cột lầu hồng
Lầu xanh dột nát ngói bong bao lần

Ngọ Môn nín lặng tần ngần
Thời gian như vẫn đang còn vấn vương
Rêu xanh bám những mảng tường
Chiến luỹ lở lói thảm thương điêu tàn

Lữ khách tìm chi lang thang
Hay cũng ôm giấc mộng vàng xa xưa
Thái Hoà điện vắng như chùa
Trong hồ Thái Dịch sen vừa tàn hoa

Cầu Trung Đạo bóng ai qua
Nhìn sao lạ quá hay là người xưa
Điện Càn Thành người về chưa
Chắc còn đang bận say sưa ngự triều

Càn Chánh điện nhìn tiêu điều
Lảng vảng những nét đăm chiêu chính trường
Khôn Thái điện vắng người thương
Dư âm của những đêm trường nhớ nhung

Hay người viếng Trường Sanh cung
Cho tròn hiếu đạo với cùng bề trên
Cung Diên Thọ đang sáng đèn
Người dâng lên chén rượu mừng mẫu thân

Miếu thờ người ghé dừng chân
Cung nghinh đang khấn nhớ về tổ tiên
Trong cơn rét mướt triền miên
Thành xưa phảng phất gợi miền nào đây

Vườn thượng uyển lác đác cây
Những chiếc cửu đỉnh ứ đầy nước mưa
Tàn phai hết những dấu xưa
Huế đã khép cửa một thời vàng son

Bao lần trăng khuyết lại tròn
Hỏi nàng Tôn Nữ có còn đó chăng
Để người lữ khách mơ màng
Hồn thơ lai láng trong chiều mưa bay.

ĐỒNG CHIỀU LONG AN

ĐỒNG CHIỀU LONG AN
Thơ Duy Sắc 2007
Đồng chiều bình thản cánh cò bay
Mạ trổ xanh um những luống cày
Đường làng, chân sáo em thơ nhảy
Điệu hò em hát để hồn say

Hoa tràm rúng rính kệ gió lay
Kênh trong trẻ tắm thoả thích vày
Cá tôm bị động thi nhau nhảy
Cụ ông hể hả chén rượu cay

Đám cưới nhà ai nhộn cả ngày
Cô dâu, chú rể hạnh phúc thay
Vọng cổ ngân dài câu luyến láy
Bàn tiệc người vui rạng mặt mày

Nhớ em, anh thơ thẩn chiều nay
Em có hiểu cho nỗi lòng này
Tình mình lắt léo dòng nước chảy
Người ta đám cưới, em có hay.

GIẤC MỘNG HOÀNG THÀNH

GIẤC MỘNG HOÀNG THÀNH
Duy Sắc Nguyễn 2007
Đêm lạnh lẽo, Ngọ Môn buồn
Huế trong rả rích mưa tuôn dầm dề
Lầu Hồng nước róc lê thê
Năm cửa đang đợi ai về buồn hiu

Kỳ Đài ánh điện liu riu
Thần công tiu ngỉu lặng im thân mình
Đâu rồi nhã nhạc cung đình
Đâu rồi một thuở thần kinh huy hoàng

Hương Giang bóng nước loang loang
Thuyền nào thấp thoáng nhìn như thuyền rồng
Lờ mờ đêm tối mênh mông
Chớp giăng sáng loá khoảng không ngang trời

Huế sao buồn thế em ơi
Còn không dĩ vãng một thời xa xưa
Thời gian cứ mãi đẩy đưa
Mộng vàng ngày ấy như vừa hôm qua.

ẢO THẬT

ẢO THẬT
Duy Sac 2007
Lần đầu lên face book
Ta kết nối muôn người
Nghĩ sao mà hay vậy
Lại có cái web này

Từ đông rồi sang tây
Tình người không biên giới
Ảo hay là thật vậy
Chắc là thật chẳng chơi

Tài khoản tạo do người
Chắc web này là thật
Ta nhìn dòng trạng thái
Hiểu tâm trạng của người

Hóa ra hay như vậy
Ta biết viết gì đây
Thôi thì đành viết đại
Ai thích thì vô đây

Cái này coi bộ hay
Đủ thứ trò giải trí
Ai nghĩ ra vậy nhỉ
Đúng là một thiên tài

THƠ TÌNH SỐ 9

THƠ TÌNH số 9
Duy Sac 2007
Thôi thân phận ta đây kém cỏi
Xin nhận làm một kẻ tiểu nhân
Chứ mà quân tử sống hèn
Nhục còn hơn kẻ tiểu nhân ở đời

Nàng quý phái danh gia vọng tộc
Ta là phường gẹo nguyệt trêu hoa
Khổ nàng là bởi do ta
Chứ nàng đoan chính thật thà ngây thơ

Đời phiêu bạt nên ta quen khổ
Nàng tiểu thư quen với gấm nhung
Ta đây không dám sánh cùng
Chịu mang tiếng xấu cho nàng tiếng thơm

Nhưng ta nghĩ nồi nào vung đó
Chẳng vô tình mà dễ gặp nhau
Mây cao sẽ gặp gió cao
Mình ở tầng nào, tầng ấy gặp thôi

Tiểu nhân lắm , hiếm người Quân Tử
Mà làm gì Quân Tử có đâu
Túi cơm giá áo một màu
Hám danh, hám lợi với nhau cả bề

Đời vốn dĩ vô thường nó thế
Hợp hay tan cũng rất bình thường
Xá gì mấy chuyện yêu đương
Giai nhân, ái nữ đầy đường ngoài kia

Ta là kẻ tiểu nhân nên xấu
Nhưng mà nàng yêu kẻ tiểu nhân
Thế là chung một cung đàn
Bây giờ biết nói thế nào cho xuôi

Nên ta nghĩ mình đừng bỏ cuộc
Mối tình ta là một lương duyên
Bây giờ cùng một con thuyền
Hai ta phải lái chớ nên nản lòng

Lời đàm tiếu chẳng qua cảm xúc
Người ta vì sỹ diện mà thôi
Khi ta thành vợ chồng rồi
Có gì phải sợ lời ai nữa nào

Hay nàng vẫn lo mình danh giá
Lại theo ta một khách giang hồ
Mẹ cha nàng chịu nỗi lo
Thanh danh gia tộc bị ô vì nàng

Nếu nàng biết nghĩ nhiều như vậy
Ta cũng vui vì chẳng yêu lầm
Bởi vì chữ hiếu chưa tròn
Thì ta lỗi đạo cả trong lẫn ngoài

Tình mình chẳng có gì là xấu
Chẳng qua người ta nghĩ thế thôi
Nếu nay ta phụ nàng rồi
Sau này ta cũng cả đời cô đơn

Tiểu nhân cũng có tình em ạ
Không phải ai đều xấu cả đâu
Lấy câu nhân nghĩa làm đầu
Bao năm phiêu dạt, ta đâu sợ gì

Hai chúng ta tuy hai nếp nghĩ
Nhưng tương đồng ở một chữ tình
Thương nhau là bởi có tình
Đã thương là phải chung tình với nhau

Tình dang dở là tình đau khổ
Chẳng ai vui khi phải biệt ly
Còn thương ta cứ thương đi
Cứ thương đến chẳng còn gì thì thôi.

MÙA HÈ NĂM XƯA

MÙA HÈ NĂM XƯA
Duy Sac 2007
Năm xưa phượng nở bến sông
Đôi mình bỡ ngỡ trong lòng nhìn nhau
Em cười gượng, mặt đỏ au
Anh nhìn ra những con tàu rời đi

Bao nhiêu câu chuyện thầm thì
Những dòng lưu bút ta ghi ước thề
Em rằng anh dễ gét ghê
Cái đồ gàn dở ngô nghê rất tồ

Sóng đời bao đợt cứ xô
Hôm nay mình lại tình cờ gặp nhau
Em nhìn anh lại càu nhàu
Rằng từ dạo ấy anh sao im lìm

Bộ anh không có nhớ em
Bặt vô âm tín chẳng tìm người ta
Bữa nay tuổi đã sắp già
Có ai chưa hả hay còn mình ên

Từ ngày anh mượn em tiền
Mần ăn gì đó rồi tiền em đâu
Sao mà lặn quá trời lâu
Hên sao nay gặp anh mau trả lời

Sao anh im lặng người ơi
Bộ câm rồi hả mở lời nói nghe
Anh mà mần với ăn gì
Cứ lang thang suốt giống y đồ gàn

Thôi thì chuyện cũng nhiều năm
Coi như em xí cô hồn tặng anh
Coi như mình có nợ nần
Em chắc từng đã nợ anh nhiều đời

Từ nay mình sẽ nghỉ chơi
Không liên hệ nữa cho đời em yên
Còn đây thơ thẩn luyên thuyên
Anh mang về nấu ra tiền mà ăn

KÍN CỔNG CAO TƯỜNG

KÍN CỔNG CAO TƯỜNG
Duy Sac 2007
Ở đâu, nhà đất cũng lên
Làm sao mình có đủ tiền để mua
Ngày xưa còn ké ngủ chùa
Bây giờ chùa cũng chẳng ưa mặt mình

Chủ nhà đến tháng nhắn tin
Nợ tiền là sẽ mời mình ra đi
Yêu đương thơ thẩn làm gì
Đời lang bạt mãi biết đi phương nào

Nhà em tường gạch quá cao
Vườn nhiều hoa đẹp ngạt ngào sắc hương
Yêu em anh chỉ thầm thương
Nhiều lần qua ngõ lén vươn cổ nhìn

Một hôm em thấy anh nhìn
Em cầm gáo nước hắt liền vào anh
Em rằng đừng có tài lanh
Nếu còn đứng ngó coi chừng chó ra

Anh về chui chốn xó nhà
Trong lòng buồn bã khóc liền mấy đêm
Nghĩ mình chẳng có ai thèm
Tủi thân nên suốt cả đêm nhìn trời

Nhục sao bản mặt của tôi
Đúng là quá nhục cái đời lông bông
Từ nay chẳng dám đèo bồng
Những nơi kín cổng tường cao làm gì

TÌNH VÀ THƠ

TÌNH VÀ THƠ
Em không phải người danh gia vọng tộc
Anh cũng không có quyền quý cao sang
Chần chờ gì để hao tốn thời gian
Yêu đi chớ em đừng suy nghĩ nữa

Hay em chê anh tay trắng nửa đời
Em đang đợi một người nào thành đạt
Em nhận thấy yêu anh là tình nhạt
Không hoa hồng và chẳng có bánh kem

Anh đâu giận em chê hay em trách
Anh chỉ buồn anh cứ cố yêu em
Một tình yêu như ảo ảnh cuộc đời
Không kết quả như những gì mong đợi

Em cố lên, anh chúc em hạnh phúc
Sẽ có người xứng đáng đến cùng em
Anh quen rồi những mối tình dang dở
Chỉ có thơ là luôn mãi không rời.

Duy Sac 2006

HẬN NGƯỜI YÊU

HẬN NGƯỜI YÊU
Thơ Duy Sắc
Cô ấy chê tôi nghèo
Xe tôi cũ mốc meo
Mặt khờ như thằng ngố
Nhưng tôi vẫn cứ theo

Chai mặt và cứ liều
Trái tim em đã hiểu
Tình tưởng như đã chín
Tôi mơ mộng càng nhiều

Hai đứa vui vẻ lắm
Hò hẹn mỗi buổi chiều
Hàng kem, hàng chè Thái
Lúc nào em cũng cười

Tôi hỏi em vài lời
Rằng em có yêu tôi
Em không nói chỉ cười
Tôi nghĩ hoài không hiểu

Một hôm em gửi thư
Rằng em tội anh quá
Đi chơi cho em vui
Không yêu đương gì cả

Tôi nghe xong tá hỏa
Buồn luôn cả một tuần
Khóc sướt mướt ướt gối
Tự thấy mình chơi vơi

Vậy là em khinh tôi
Được rồi, thôi được rồi
Em nhớ gì em nói
Rồi em hối hận thôi

Nhiều năm sau cố gắng
Tôi vẫn cứ tay trắng
Tôi ngồi suy nghĩ lại
Em bỏ quá đúng rồi.

2006

HUẾ BUỒN

HUẾ BUỒN
Thơ Duy Sắc 2006
Huế ! Ôi Huế! Ôi buồn sao
Mưa cũng không thể đổ ào ào ư
Hạt bay nhè nhẹ lừ thừ
Gió se sắt lạnh, buốt nhừ hết xương

Mưa kia không đủ ngập đường
Mưa chỉ gợi cảnh thê lương thảm sầu
Em che ô mãi về đâu
Bước chân tất tả nơi cầu xa xa

Thành xưa rêu mốc phơi ra
Mưa làm dột nát vài ba nóc lầu
Ngọ Môn ủ dột âu sầu
Khách lãng du cứ chực chầu cái chi

Ở đó đâu có cái gì
Chỉ mỗi cái cổng, lối đi đã mòn
Lầu kia phai hết nét son
Ngói chắc chỉ còn vài cái dư âm

Đổi thay biết mấy mươi năm
Ngọ Môn đứng đó trầm ngâm một mình
Chắc nó nhớ cảnh triều đình
Nhớ ngày yến tiệc quan binh đứng đầy

Nhớ người từng ngự nơi đây
Nhớ đêm lễ hội thả đầy hoa đăng
Nhớ trung thu dưới ánh trăng
Vũ công hát xướng rộn ràng năm canh

Nhớ làn khói súng mong manh
Nhớ người dũng tướng công thành năm xưa
Nhớ thôi chứ biết sao giờ
Thời gian nó xóa phai mờ còn đâu

Trời kia còn đổ mưa ngâu
Huế còn dai dẳng nỗi sầu cố đô.

CẦN VƯƠNG CHIẾU

CẦN VƯƠNG CHIẾU
Duy Sac 2006
Ngài từ bỏ ngai vàng, cung gấm
Bởi trái tim yêu nước nồng nàn
Hận giặc Tây giày xéo giang sơn
Đấng quân vương thân chinh cứu quốc

Cần Vương Chiếu ban ra cả nước
Thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh
Cờ nghĩa bay trên khắp non sông
Cả dân tộc đứng lên quật khởi

Trước súng đạn, bao người khiếp sợ
Kẻ đầu hàng phản chúa cầu vinh
Đứa tham sanh quý tử bán mình
Để quốc hận kéo dài đằng đẳng

Nhưng khí tiết người Nam kiêu hãnh
Bao anh hùng nghĩa sỹ đứng lên
Họ xông pha mũi đạn, làn tên
Lòng quyết từ đánh quân cướp nước

Tuy sức yếu, vũ trang kém cỏi
Nhưng tấm lòng trung nghĩa không thừa
Anh hùng nào có sợ hy sinh
Quyết chống giặc đến cùng cứu nước

Vận nước suy, danh tướng vẫy vùng
Ngày thất thủ, kinh đô vấy máu
Một nỗi nhục trăm năm đè nặng
Bọn thực dân dạy sống tôi đòi

Ngọn cờ ấy có người theo đuổi
Cách Mạng về trong sáng mùa thu
Hồn núi sông quy tụ trở về
Cuộc kháng chiến trường kỳ oanh liệt

Chiến công đó muôn đời bất diệt
Những con người sử sách lưu danh
Để hôm nay đất nước thanh bình
Máu đã đổ nhuộm hồng Tổ Quốc

VÌ SAO EM CÔ ĐƠN

VÌ SAO EM CÔ ĐƠN
Duy Sắc 2006
Em cô đơn bởi vì sao
Em từng đã có tình đầu như mơ
Mối tình đẹp giống bài thơ
Em lại mơ mộng kiếm tìm người hơn

Người ta đã rất thật lòng
Nhưng em tính toán đục trong với người
Người ta đành phải xa thôi
Vì họ đã hiểu con người của em

Bao năm em vẫn kiếm tìm
Một người nào đó thật tình với em
Nhưng em thử nghĩ lại xem
Người nào phù hợp với em được nào

Tình xưa người ấy đã trao
Em đem vứt bỏ nó vào dư âm
Bây giờ em chẳng ai cần
Tất cả do bởi bản thân của mình

Chữ tình nó có vần inh
Đã thương thì chớ có khinh người tình
Khinh người đời sẽ khinh mình
Cô đơn cũng bởi em khinh tình người.

THAM VỌNG

THAM VỌNG
Duy Sac 2006
Thiên hạ như bàn cờ
Lòng người đen như mực
Ta nhìn nhau dò dẫm
Rình mò nói từng câu

Vàng rải đầy mặt đất
Ai cũng giả vờ mù
Nhưng trong lòng toan tính
Phần nào mới là hơn

Thế là ta gườm nhau
Mưu sâu ở trong đầu
Trước mặt cười đểu cáng
Sau lưng ngầm giấu dao

Cúi chào, bắt tay nhau
Quay lưng là tham vọng
Ta đều ôm giấc mộng
Tất cả đều của ta

Rồi cái gì của ta
Chẳng cái gì có cả
Hơn người ta cái mộ
Gọi là đời vinh quang.

BỊ CHÓ CẮN

BỊ CHÓ CẮN
thơ Duy Sắc 2006
Vừa mới bị chó cắn
Buộc phải đi chích ngừa
Nên cả người phát nóng
Cảm giác cứ rợn người

Mùa này trời ẩm nóng
Bệnh dại đang hoành hành
Ai mà nuôi mèo chó
Cẩn thận phải đề phòng

Không nên cho chó liếm
Nhất là chỗ vết thương
Hoặc là ôm mèo ngủ
Cẩn thận hít phải lông

Nói chung là thú cưng
Chúng đều mang bệnh dại
Lỡ xui ai dính phải
Là cả đời dại luôn

Phải đem thú tiêm phòng
Ra đường phải bịt mõm
Đừng ăn chung với thú
Để mình còn tính người

CHƠI VÕ LÂM

CHƠI VÕ LÂM
Duy Sac 2006
Anh tạo nick oánh game giải trí
Vào giang hồ phiêu bạt đó đây
Luyện cho kinh nghiệm dạn dày
Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng

Bao môn phái anh đều lĩnh hội
Những võ công tuyệt đỉnh thế gian
Bởi yêu ánh mắt của nàng
Cho nên anh lập một bang của mình

Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc
Bang của anh đã top ser - ver
Bạc vàng tuôn đến hàng giờ
Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào

Em mến mộ nên em tìm đến
Những dòng tin đầy những yêu thương
Hai ta hành lý lên đường
Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ

Tình yêu đẹp trải bao năm tháng
Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề
Trăm năm sẽ chẳng chia ly
Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son

Tại đại hội võ lâm minh chủ
Anh một mình đấu với quần hùng
Bao nhiêu tuyệt thế võ công
Anh đều thể hiện hết lòng vì em

Bỗng bang phái có người phản bội
Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng
Khiến cho bang hội ly tan
Anh em đành phải cơ hàn bôn ba

Lời hẹn của tôi ta ngày ấy
Bỗng dưng sao em lại vội quên
Anh ôm mãi một nỗi buồn
Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình

Nuốt nước mắt đau tình dang dở
Thân giang hồ cù bất cù bơ
Thương người vô bến vô bờ
Sao người lại vội bỏ ta một mình

Anh cứ mãi độc hành vạn lý
Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm
Trăng vàng buông ánh trước thềm
Anh lại cứ ngỡ là em trở về

Thật đau xót một đời kiếm khách
Bao chiến công hiển hách lẫy lừng
Hết tiền anh cũng phải ngưng
Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.

ĐỊA ĐẠO CỦ CHI

ĐỊA ĐẠO CỦ CHI
Duy Sac 2006

Ngôi làng nhỏ vùi trong lòng đất
Thuở quê hương bị Mỹ xâm lăng
Dân ta khốn khổ nhọc nhằn
Phải đào địa đạo để ngăn quân thù

Đường địa đạo quanh co lắt léo
Lối chỉ vừa cho một người đi
Gian nan khốn khó trăm bề
Nhưng mà ý chí dân ta ngoan cường

Trên mặt đất bom gầm, pháo rú
Lũ chó săn lùng sục ngày đêm
Đúng là địa ngục dương trần
Giặc thù hung hãn dã man vô cùng

Người du kích kiên trung quả cảm
Bảo vệ dân bám đất giữ làng
Quyết tâm đánh đuổi xâm lăng
Chờ quân tiếp viện từ ngàn dặm xa

Máu liệt sỹ thấm vào đất thép
Đến cỏ cây cũng hóa anh hùng
Giặc điên bắn phá lung tung
Nhưng không thể thắng chí hùng dân nam

Quân thuộc địa tay sai tàn bạo
Bán quê hương đổi lấy đồng tiền
Khiến cho kháng chiến dài thêm
Bao nhiêu xương trắng chất thành núi cao

Hầm tăm tối, người cao ý chí
Vững niềm tin kháng chiến trường kỳ
Dù bao mất mát chia ly
Luôn hy vọng một ngày về vinh quang

Lời của Bác âm vang sông núi
Quyết một lòng giải phóng miền nam
Cho dù đốt hết trường sơn
Đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào mới thôi

Gương đất thép thành đồng Tổ Quốc
Đã xây lên một bản hùng ca
Chiến công vang khắp mọi nhà
Loài người khâm phục dân ta phi thường

Mùa xuân ấy đất trời rung chuyển
Trăm vạn quân của Ngụy đảo điên
Quân ta từ khắp mọi miền
Nhất tề xông trận tiến lên diệt thù

Nơi địa đạo lòng dân hớn hở
Đang sục sôi ý chí vùng lên
Quân dân khí thế rần rần
Cùng quân giải phóng tấn công phá đồn

Ngày thống nhất quê hương giải phóng
Triệu người vui trong triệu nỗi đau
Một trang sử mới bắt đầu
Việt Nam độc lập về sau muôn đời




GA CHIỀU

Ga chiều
Duy sac 2005
Mình chia tay nhau
Hôm nay, trời mưa lất phất
Sân ga này, em định nói điều chi
Buồn quá
Em nhìn xem, ánh đèn đã bật
Những hạt mưa như băm nát lối đi

Những tiếng còi
Kinh khiếp quá
Chúng thét gào hối thúc những gì
Ga chiều nay
Anh chỉ thấy cô đơn quá
Một chút đây
Mình sẽ mãi rời xa

Em về bắc
Anh trong hoài niệm
Chốn cố hương
Những buổi hoàng hôn
Lúc ta còn bắt cá trên dòng kênh 
Khi anh từng đánh dậm mỗi trưa hè
Em bỏ anh đi
Cũng chỉ vì duỷen phận
Chứ mình đâu có giận , hờn nhau

Tiếng còi tàu thôi thúc đi mau
Anh gét nó 
Anh căm thù tiếng đó
Em ơi!

Em đi đi, chiều đã tàn rồi
Tàu sẽ chở em đến nơi em muốn
Còn anh
Đêm hôm nay chỉ có bóng trăng vàng
Anh với nó luôn luôn là bạn

Em đừng khóc
Anh không buồn chia cách
Anh chỉ buồn vì mình đã yêu em
Ga chiều nay, khách vắng hẳn đi nhiều
Ừ, chắc chỉ có em là về miền bắc

Em nhanh lên, họ sắp đóng cửa rồi
Túi hành lý, em trông cho cẩn thận 
Anh chúc em thượng lộ bình an
Thái Bình ấy cũng là quê anh đó

Mưa đã tạnh như tình mình đã hết
Bánh xe lăn, rồi em sẽ khuất xa
Anh chỉ biết mong thời gian quay lại
Để anh tìm hạnh phúc của đôi ta.

Hoaphuongdo

CHÓ CHUI GẦM CHẠN

CHÓ CHUI GẦM CHẠN
Duy Sac 2005
Chó chui gầm chạn há mồm
Ông chủ thương hại ném cơm thừa vào
Chó vui bèn sủa gâu gâu
Ông chủ thấy tội xoa đầu vuốt ve

Chó ra nằm ngủ sau hè
Bị thằng ăn trộm đánh què một chân
Chó kêu ăng ẳng cả tuần
Ông chủ đau xót cho ăn thịt bò

Mùa đông chó lạnh co ro
Chó chui gầm chạn nằm cho  ấm người
Ông chủ đem cháo tận nơi
Chó ăn bát cháo cho người ấm lên

Chó hay ông chủ thương mình
Cho nên chó cứ quấn quanh bên người
Ông chủ thấy vậy rất vui
Thường hay dắt chó đi chơi khắp làng

Chủ khoe con chó rất ngoan
Trung thành vì chủ không than thở gì
Tuổi già bè bạn ít đi
Bây giờ có nó thế thì rất vui

Ai nghe thấy thế đều cười
Rằng chó cũng khẳng khác người là bao
Nhà ông phú quý sang giàu
Cho nên con chó cao sang hơn người

Chủ nghe vui hẳn trong người
Vì chó của lão hơn người ngoài kia
Xong rồi chủ dắt chó về
Từ đó chủ, chó như là cha con

Chó chui gầm chạn nên buồn
Chủ thương liền sắm cái giường cho ngay
Cuộc đời của chó đổi thay
Từ một con chó thành ngay con người.

HỒN CỦA ĐÁ

HỒN CỦA ĐÁ
Duy Sac 2005
Người xưa đã ra đi
Đá vẫn còn ở lại
Cỏ cây vương vấn mãi
Những năm tháng kiêu hùng

Thành xưa phơi mưa nắng
Đá tiếc nuối son vàng
Nay điêu tàn phế tích
Kinh đô thành gò hoang

Đâu nào cung điện cũ
Đâu nào đàn Nam Giao
Nào đâu nhà Thái Miếu
Chỗ nào là Ngọ Môn

Chắc người xưa tiếc lắm
Bao công sức dựng xây
Tưởng chừng muôn năm vững
Tưởng lũy thép, thành đồng

Cũng chỉ là dĩ vãng
Cũng chỉ là dư âm
Có đôi rồng be bé
Giặc đã phá cụt đầu

Thành xưa nằm lặng lẽ
Hồn đá buồn ngàn năm
Đau đớn thời nô lệ
Quê hương bị nhục hèn

Tiếc cũng là có tiếc
Buồn thì cũng vậy thôi
Thời gian trôi đi hết
Chỉ cát bụi vô thường.

CỔNG NGỌ MÔN

CỔNG NGỌ MÔN
Duy Sac 2004
Năm cửa ấy nhìn uy nghi đấy
Cũng vàng son lộng lẫy xa hoa
Thế nhưng trong nguy biến sơn hà
Giặc Tây chúng vào ra nhan nhản

Thần công kia mùi đồng tanh tưởi
Trước súng Tây chỉ biết lặng câm
Chiến lũy cao ngăn chặn lòng dân
Còn với giặc bần thần khiếp vía

Nhìn cũng vẻ xa hoa tráng lệ
Cũng lầu son gác tía nguy nga
Nhưng lại để quốc gia nô lệ
Nhục vong nô lưu đến ngàn thu

Huế buồn ai mưa gió mịt mù
Hay luyến tiếc một thời nào đó
Mà thời đó ai mà thèm nhớ
Phận tôi đòi mấy họ gia nô

Lữ khách buồn ngán ngẩm câu thơ
Bên chén rượu ngẫm đời dâu bể
Ngọ Môn kia đúng là đẹp nhỉ
Đẹp thế thôi chứ có ích gì.

ĐỒN MANG CÁ

ĐỒN MANG CÁ
Duy Sac 2004
Ôi lũy thép thành đồng kinh nhỉ
Thần công như mấy cục sắt hoen
Chắc ngày xưa từng đã huy hoàng
Sao lại để giang sơn nô lệ

Thành quách trông có phần bề thế
Chắc chỉ dùng đàn áp nhân dân
Chứ tại sao Tây đứng dưới thành
Lại không đánh mà toàn bỏ chạy

Con rồng ấy nhe nanh múa vuốt
Dọa muôn dân cam chịu đê hèn
Rồi nanh vuốt bị Tây nhổ hết
Mặc quê hương nô lệ lầm than

Cũng gọi là cái thuở son vàng
Kiêu sa ấy chỉ giành một họ
Còn trăm họ bần cùng đau khổ
Cả giang sơn chịu cảnh tôi đòi

Ôi nhục nhỉ vương quyền tôi mọi
Thế mà đòi sử sách lưu danh
Muốn ngang hàng với đấng hùng anh
Bỉ ổi thế trời xanh nào chứng.

CHIỀU LONG HẢI

CHIỀU LONG HẢI
Thơ Duy Sắc 2004
Chiều lang thang trên biển
Hồn ta trôi lênh đênh
Bầu trời chim bay mỏi
Tiếng gọi đàn thê lương

Bóng tàu khuất ngon sóng
Nắng vàng đang vỡ tan
Mặt trời loang nước mắt
Vàng vọt ánh hôn hoàng

Tình ơi trôi đi đâu
Nỗi sầu khơi tiếng nấc
Con tim quặn cơn đau
Biển sâu nào có hiểu

Mặt biển dài vô tận
Tâm hồn ta hoang vu
Sóng kia hờn ai vậy
Sao sóng mãi thét gào

THI SỸ VỈA HÈ

THI SỸ VỈA HÈ (2004)
Thơ Duy Sắc
Lang thang trên những vỉa hè
Giữa trời mùa hè đỏ cánh phượng rơi
Lang thang nghe ngóng cuộc đời
Tìm nguồn vui mới để quên u sầu
Lang thang qua những chiếc cầu
Nhìn sông thử đoán nông sâu thế nào
Lang thang lên những nhà cao
Đèn màu huyền ảo, sóng đời ngả nghiêng
Lang thang đến chốn linh thiêng
Nhà thờ, cửa phật, niềm riêng khẩn cầu
Lang thang chẳng biết đi đâu
Rảnh thời gian quá bắt đầu làm thơ
Lang thang với vẻ mặt khờ
Lê la quán xá viết thơ vỉa hè
Gọi là thi sỹ vỉa hè
Bởi vì thơ ở vỉa hè viết ra
Thơ không bóng bẩy kiêu sa
Ý tứ thô kệch thật là ngô nghê
Chính nhân quân tử họ chê
Họ thích văn vẻ nhà nghề hàn lâm
Câu từ trau chuốt và thâm
Luật thơ này nọ phải ngâm đúng bài
Thơ tôi viết dở, dài, dai
Do đầu tôi dại, mặt mày khờ căm
Kỹ năng chưa thông thạo lắm
Cho nên đọc nó cứ khăm thế nào
Vỉa hè giờ biết làm sao
Nào ai đào tạo tôi thành nhà thơ
Chắc do cái tính ngu ngơ
Trời thương nên đã gieo thơ vào đầu
Tập bập bẹ một vài câu
Làm đi làm lại hồi lâu cũng thành
Thế là bắt đầu lanh chanh
Tôi đã cố gắng để thành nhà thơ
Bạn tôi nó nói đừng mơ
Nhà thơ mà mặt bơ bơ thế à
Nhà thơ là văn nhân mà
Mặt mày chỉ có la cà ba hoa
Về lo cuộc sống đi cha
Mai mốt thất nghiệp sẽ là đói ăn
Nghe thằng bạn nó cằn nhằn
Tôi rằng tao chẳng thù hằn với mi
Tao làm gì kệ tao đi
Mày thương thì giúp những khi túng tiền
Còn chuyện tao mày để yên
Vì tao đang muốn thành liền nhà thơ
Bạn tôi nó nói tao chờ
Để xem mày sẽ làm thơ thế nào
Thơ vỉa hè là tào lao
Cóc nhái kèng kẹc nên tao không thèm
Tôi rằng mày cứ chờ xem
Đừng có xỉa xói lèm bèm nghe chưa
Cái mồm nói cho vừa vừa
Tao biết mày vốn không ưa tao mà
Mày gen với lại tao mà
Cũng do tao khiến người ta bỏ mày
Tụi bay giờ đã chia tay
Hận thù nhỏ mọn nên mày gét tao
Bạn tui nó mới thở phào
Rằng tao đâu nói là tao chê mày
Nhưng giờ tụi mình trắng tay
Công việc cần phải kiếm ngay để làm
Thơ văn khoan hãy có ham
Hãy xem như nó chỉ làm thú chơi
Mày xem các cụ bao đời
Thành danh xong mới buông lời ca ngâm.

ÁNH SAO VÀNG

ÁNH SAO VÀNG
Thơ Duy Sắc 2004
Trong ánh sáng sao vàng
Quốc kỳ bay phấp phới
Lớp lớp người tiếp nối
Xây non nước thái bình

Bao công trình vươn dậy
Tỏa sáng những ước mơ
Trong giấc mộng trẻ thơ
Ôm hồn thiêng sông núi

Trang lịch sử oai hùng
Mãi lưu truyền bất diệt
Những chiến công oanh liệt
Đời đời luôn khắc ghi

Việt nam ơi tươi sáng
Vinh quang ở tương lai
Hôm nay ta đi tới
Thênh thang con đường dài

Bao ước mơ sáng lạng
Một quốc gia hùng cường
Tự do trong độc lập
Hạnh phúc và ấm no

TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

TA LÀ NGƯỜI VIỆT NAM
Ta là người việt nam
Kiên cường và bất khuất
Hào khí bốn nghìn năm
Muôn đời cuồn cuộn chảy

Một nghìn năm bắc thuộc
Máu đổ khắp non sông
Kẻ thù kia tàn bạo
Ta vẫn đứng ngoan cường

Trong nhịp trống đồng vang
Lớp lớp người xông trận
Ta hiên ngang đi tới
Bao chiến công oai hùng

Dù trăm năm nô lệ
Kẻ thù rất hung tàn
Chúng điên cuồng bạo ác
Ta vẫn vững cơ đồ

Việt nam ơi việt nam
Thăng long rồng bay lên
Phất phới ngọn cờ hồng
Hồn núi sông bất diệt

Việt nam ơi việt nam
Ta vững vàng tiến bước
Tiếp nối đời ông cha
Xây non nước thái bình

Ôi việt nam bất diệt
Ôi việt nam muôn năm
Ta đi dưới sao vàng
Đời đời sẽ vinh quang

Thơ Duy Sắc 2004

NGỤY PHÁP

Ngụy- Pháp
Duy Sac
Pháo hạm nổ vang trời Đà Nẵng
Chốn kinh thành, triều chính rối ren
Vua, quan bàn tán luyên thuyên
Tiến, lùi bất nhất, trận tiền hao quân

Tay sai Pháp luồn sâu hậu cứ
Phá kho tàng, tiêu hủy quân lương
Quân Nam chịu lắm tổn thương
Thành trì dần mất, không đường tiến, lui

Lòng yêu nước sục sôi sỹ khí
Dù triều đình đối sách chưa thông
Anh hùng dâng hiến máu hồng
Giặc Pháp run sợ nản lòng tạm lui

Trấn Gia Định cách xa ngàn dặm
Pháp nào đâu rành lối sông hồ.
Tay sai Pháp vẽ địa đồ
Việt gian dẫn giặc tiến vô chiếm thành

Chẳng mấy chốc miền nam mất hết
Lũ thực dân bắn giết tự do.
Phan, Lâm đem đất dâng cho
Pháp đào tạo Ngụy chính là từ đây.

2004

VÌ NGÀY MAI

VÌ NGÀY MAI
Thơ Duy Sắc 2004
Ôi tổ quốc thân yêu,
Ta đang đi trên con đường thời đại mới
Hào khí của ông cha dẫn dắt bước chân ta
Bốn ngàn năm lịch sử
Bốn ngàn năm oai hùng

Từ ánh lửa hồng hoang nơi Việt Trì Phú Thọ
Bố Lạc Long Quân đã gầy dựng một giang sơn
Trong tiếng trống đồng thúc giục
Lớp lớp người dân đoàn kết lại 
Tay trong tay chung chí lập cơ đồ

Việt nam ơi ngày mai vinh quang
Việt nam ơi muôn năm bất diệt
Cờ đỏ sao vàng bay khắp muôn phương
Việt nam ơi dân tộc hùng cường

CHIỀU XUÂN XỨ HUẾ

Duy Sac
Chiều xuân xứ Huế mưa dầm
Ta đi giữa những dư âm một thời
Hoàng Thành tường vỡ, ngói rơi
Mấy câu Nhã Nhạc chỉ khơi nỗi sầu

Còn đâu vang bóng một thời
Còn nay phế tích giữa trời năng mưa
Ngọ Môn lữ khách lưa thưa
Ta đang đi giữa nơi từng Cố Đô

Buồn sao réo rắt câu hò
Hương Giang nước chỉ lững lờ buông xuôi
Suốt ngày rả rích mưa rơi
Mưa như nước mắt người xưa chảy hoài

Vàng son giờ đã tàn phai
Chỉ còn những nỗi u hoài xa xưa
Một thời ai đã từng mơ
Chắc là tiếc nuối giấc mơ ngày nào

Thuyền câu ngồi hát ngêu ngao
Nhớ thời Tiên Chúa tiến vào phương nam
Trải qua cũng mấy trăm năm
Đại Việt cương thổ mở mang từ từ

Oai hùng chín Chúa năm xưa
Chiến công lừng lẫy thật là vang danh
Hết rồi, còn lại sử xanh
Sách lưu tên tuổi hùng anh một thời

Còn đây là Huế mưa rơi
Người xưa giờ đã về nơi phương nào
Còn đây cờ đỏ bay cao
Giang sơn một mối tự hào Việt nam

2004

LANG THANG ĐÀ LẠT

LANG THANG ĐÀ LẠT
Thơ Duy Sắc 2004
Có những chiều anh lang thang Đà Lạt
Lạnh run người, anh đứng dưới thông xanh
Hình bóng em như sương núi mong manh
Hồ Than Thở gợi hồn thơ nhung nhớ.

Hoa đào ơi ai xui cho mi nở
Màu hồng tươi rực rỡ cứ trêu ngươi
Hay mi nhìn ta đang rất buồn cười
Ta sẽ đến bẻ hết cành bỏ tức

Cẩm Tú Cầu nhìn càng thêm phát bực
To thù lù như một cục xấu òm
Thế mà mi cũng có lắm người dòm
Ta sao lại không ai dòm một tí

Phong Lan ư loè loẹt chớ đẹp gì
Loài hoa dại mơ cao sang quyền quý
Phù phiếm thôi chớ ai mà yêu qúy
Quên ta đi ,  ta rất gét các ngươi

Hồ Xuân Hương du khách họ cứ cười
Thiệt rảnh quá ai cười cho nó nổi
Mấy cánh bèo cũng bày đặt thả trôi
Ôi phố núi, mình lang thang chi mãi!

HƯ KHÔNG

HƯ KHÔNG
Đạo trời ở tại hư không
Con người hữu sự sinh lòng đa đoan
Âm dương trong lúc giao hoan
Dựng lên tam thế mưu toan thành hình
Trời người và đất kết kinh
Đẻ thêm tứ tượng rối tinh rối mù
Nhân sinh tham chuyện riêng tư
Vì tranh quyền lợi hằn thù lẫn nhau
Vẽ bày kế độc mưu sâu
Phương này sách nọ cho mau cuộc cờ
Trận đồ bát quái âm u
Thế gian hỗn loạn cũng từ đó ra
Chiến tranh thế giới can qua
Anh em chém giết để mà tranh ngôi
Nước này chúa tộc kia tôi
Xử nhau như thể là loài thú hoang
Làm cho thế giới điêu tàn
Sông khô suối cạn rừng san phẳng lì
Biển xanh chứa nỗi sầu bi
Đớn đau cộng với chia ly đói nghèo
Chim muông cầm thú eo sèo
Nguy cơ tuyệt diệt lớn theo từng ngày
Giấc mơ bá chủ cuồng quay
Con người đang chính tự tay giết mình
Quên đi cái thuở sơ sinh
Tự nhiên là đấng tạo hình chúng ta
Quay lưng lại với mẹ cha
Bây giờ quả báo hiện ra mỗi ngày
Cố làm ra vẻ múa may
Có đâu thoát được bàn tay của trời
Quay đầu dừng lại đi thôi
Trả về đúng đạo của trời hư không

Duy Sac 2003

BÀI THƠ TRÊN TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ

BÀI THƠ TRÊN TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ
Đàn chim hạc dập dìu bay về tổ
Trời lập xuân, lễ hội mở tưng bừng
Trên sông cái, thuyền ghe đua nhộn nhịp
Nếp nhà rông, ấm áp bếp lửa hồng

Mùa lúa chín, tiết trăng trong ráo tạnh
Nhịp chày đôi, trai gái giã thập thình
Nơi ruộng nước, cóc ái ân từng cặp
Bầy bồ nông say cá chẳng buồn bay

Lúc gió chướng, quân thù xuôi nước đổ
Trống trận vang, thuyền chiến xếp thành hàng
Trên chiến tuyến, người chiến binh quả cảm
Hết giặc rồi, vũ điệu chiến công vang

Đàn chim hạc quây quần nhau làm tổ
Đất hùng thiêng dung dưỡng chí ngoan cường
Bao xương máu dựng thành hình Tổ Quốc
Bách Việt xưa bừng sáng cõi trời Nam.

Duy Sac 2003

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ

TRỐNG ĐỒNG NGỌC LŨ
Mặt trời mở cửa hừng đông
Trên cao chim lạc lượn vòng yêu đương
Nhịp chày giã gạo uyên ương
Vụ mùa tươi tốt ruộng vườn sum suê
Sông dài mở hội đua ghe
Trên bờ làng bản hội hè rình rang
Vũ công nhảy múa điệu đàng
Nếp nhà ấm áp rộn ràng niềm vui
Bồ nông no cá ngủ vùi
Nai rừng nhảy nhót thảnh thơi an nhàn
Cóc vui ân ái nhịp nhàng
Chim cu cất tiếng hót vang gọi đàn
Bất ngờ giặc xuống phương nam
Vua ban chiếu chỉ xuống làng tuyển quân
Tráng đinh đóng khố lưng trần
Văn ôn võ luyện tinh thần lên cao
Giáp đồng lông vũ khoác vào
Xa trường dũng sĩ ào ào xung phong
Đoạt cờ chém tướng lập công
Kẻ thù kinh hãi chạy không dám nhìn
Nước nhà độc lập thái bình
Cồng chiêng vang dội trống đình hân hoan
Tung tăng chim lạc họp đàn
Mùa xuân ấm áp phương nam đang về

Duy Sac 2003

DANH TƯỚNG LÊ TẦN

DANH TƯỚNG LÊ TẦN
Trích Trường Ca Sát Thát
Duy Sắc 2003
Giặc Mông đổ bộ lên đồng
Vó ngựa di chuyển lật tung luống cày
Quân đi giẫm nát cỏ cây
Lúa, ngô bị xéo, bị dày tan hoang
Tù và gầm thét kinh hoàng
Dân làng chạy hết vào hang trên rừng
Truyền tin về báo vua rằng
Tâu Quan Gia ạ! Giặc Mông đến gần
Chúng đang ổn định lại quân
Chắc chờ tiếp viện vẫn còn tuyến sau
Vua rằng tập họp quân mau
Ta phải ra đánh phủ đầu giặc ngay
Gọi ngay các tướng vào đây
Bàn xem ta đánh trận này ra sao
Quân Mông bọn chúng thế nào
Bao nhiêu số lượng báo mau rõ ràng
Truyền tin liền bẩm báo rằng
Tiên phong có khoảng năm ngàn kỵ binh
Tướng này từng đã viễn chinh
Tinh thông binh pháp, địa hình cũng hay
Hắn ta kinh nghiệm dạn dày
Xông pha chiến trận đông tây nhiều lần
Hiện giờ hắn nắm tiên phong
Quân đã đổ bộ lên đồng vừa xong
Vua đi rảo bước mấy vòng
Xong liền dừng lại nhìn trông ra ngoài
Rằng giờ ngươi hãy đi ngay
Tiếp tục do thám, mỗi ngày báo tin
Lệnh cho đánh trống điểm binh
Các tướng phải đến tổng hành dinh ngay
Lệnh truyền tướng đến đủ đầy
Thái Tông liền nói giặc ngay kia rồi
Chúng ta đánh phủ đầu thôi
Không cho bọn chúng nghỉ ngơi lâu ngày
Ai ra ngênh chiến giặc đây
Các khanh liệu đánh trận này ra sao
Giặc Mông ưu thế chỗ nào
Phải tìm hiểu kỹ tránh hao tổn người
Lê Tần tiến đến cúi người
Muôn tâu Thánh Thượng, xin Người chớ lo
Hạ thần từng đã thăm dò
Ưu thế Mông Cổ chính là kỵ binh
Bọn chúng có một đội hình
Đó là phân tán chia binh vòng tròn
Chúng cho quân chạy lòng vòng
Bao vây quân địch phía trong đội hình
Sau là dùng đến cung tên
Bắn tỉa lực lượng của bên kẻ thù
Chúng không cận chiến bao giờ
Cho nên giết chúng rất là khó khăn
Kỵ binh luôn có đao cong
Những khi tiếp cận trong vòng hiểm nguy
Bọn này nhanh nhẹn thần kỳ
Di chuyển trên ngựa ít khi nào dừng
Tài là ở chỗ bắn cung 
Bách phát bách trúng không ai sánh bằng
Trận này đánh chắc khó khăn
Bởi ta lực lượng chỉ toàn bộ binh
Theo thần nắm bắt tình hình
Ta nên kéo giãn đội hình chúng ra
Địa hình lợi thế cho ta
Bởi vì ruộng nước ngựa là khó đi
Vua rằng khanh nói tiếp đi
Tiếp theo ta phải làm gì mới hay
Tần rằng thần có kế này
Đó là dụ chúng ở đây ít ngày
Chúng ta lợi thế rừng cây
Địa hình đồi núi, sông ngòi quanh co
Giặc quen lối đánh từ xa
Ta phải cận chiến mới là cách hay
Thần xin ra đánh trận này
Cùng quân Thiên Sách, sáng mai tiến hành
Quan Gia thống lĩnh đại binh
Dàn quân trên những địa hình ven sông
Thái sư sắp sẵn thuyền rồng
Để lúc nguy cấp vượt sông lui về
Vua rằng khanh hãy nhanh đi
Các tướng chuẩn bị điểm quân lên đường
Hôm sau, trời mới tinh sương
Lê Tần vội vã lên đường xuất quân
Từ xa đã thấy quân Mông
Chúng dàn thế trận giữa đồng rất oai
Hai quân xếp một hàng dài
Lê Tần tiến tới mở lời chào nhau
Rằng nghe danh đã từ lâu
Hỏi rằng ta có thù nhau chuyện gì
Tướng quân nhanh nói ra đi
Tại sao xâm lấn biên thùy nước ta
Triệt Đô liền đáp lại là
Đại Việt quý quốc chẳng ra cái gì
Quân ta chỉ mượn đường đi
Thế mà quý quốc chưa gì đã lo
Hôm nay tôi đến thăm dò
Để xem lòng dạ An Nam thế nào
Chẳng ai có muốn binh đao
Các Ngài định liệu thế nào tùy thôi
Bề tôi nhận lệnh làm thôi
Ngài đừng trách cứ chúng tôi làm gì
Dù sao quân đã ra đi
Mũi tên đã bắn chẳng gì mà ngăn
Bây giờ ta đã ra quân
Mời ngài phá trận thử xem thế nào
Tần rằng ông chớ tự cao
Nước ta đâu dễ ra vào vậy đâu
Các ông tài cán thế nào
Cũng không có thắng được đâu đừng hòng
Tôi lo quân đội Đại Mông
Vào đây rồi lại tay không trở về
Tội cho cha mẹ ở quê
Con đi viễn xứ khi về nắm xương
Triệt Đô nhếch miệng khinh thường
Rằng là tôi ở chiến trường từ lâu
Tung hoành từ Á sang Âu
Vó ngựa Mông Cổ gieo sầu khắp nơi
Các ông chỉ có nhúm người
Quốc gia nhỏ hẹp cũng đòi đánh nhau
Hàng đi sẽ bớt khổ đau
Vua Nam vẫn được phong Hầu, phong Vương
Cơ mà bại ở chiến trường
Lỡ như bị bắt thảm thương vô cùng
Đại quân ta ở sau lưng
Ngột Lương đại tướng lẫy lừng chiến công
Chúng ta sẽ chiếm Thăng Long
Bắt giam hết đám vua Trần các ngươi
Đừng nên ngang bướng lắm lời
Ta khuyên thật đấy, các ngươi mau hàng
Ta trình Đại Hãn phong quan
Đời đời hưởng lộc tước vương xứ này
Nếu không thì đúng hôm nay
Vó ngựa ta giẫm cỏ cây không còn
Tần rằng ông quá là ngông
Tôi e ông sống không qua trận này
Đừng nên ra vẻ ta đây
Vó ngựa gì hả, môt bầy man di
Có tài hãy cứ lên đi
Hôm nay ta bắt ông về dâng vua
Triệt Đô rằng thổi tù và
Tên này hắn chọc tức ta nãy giờ
Các ngươi để hắn cho ta
Bọn người Đại Việt thật là ngu si
Để xem chúng có những gì
Mà dám đọ sức quân ta thế này
Nói xong ông xốc tới ngay
Lê Tần nhìn thấy cũng liền xông lên
Trống Đồng đánh tiếng vang rền
Hai tướng hỗn chiến mấy vòng lại qua
Lê Tần thương pháp tài hoa
Triệt Đô đao pháp cũng là tinh thông
Đôi bên quần thảo giữa đồng
Hơn năm mươi hiệp vẫn không lui về
Thái Tông nhìn thấy từ xa
Lời rằng tướng giặc tài ba hơn người
Lê Tần e sẽ thua thôi
Ta thấy tiếp viện đến rồi, hướng Tây
Thình lình thám mã đến ngay
Rằng tâu Thánh Thượng giặc đầy trên sông
Chúng đang đổ bộ lên đồng
Đại quân năm vạn, rất đông chiến thuyền
Bọn người Đại Lý đi tiên
Tướng Đoàn Hưng Trí là tên cầm đầu
Ngột Lương thống lĩnh phia sau
Chúng đang tập họp với nhau hết rối
Vua rằng chuẩn bị đánh thôi
Lệnh cho đánh trống triệu hồi tiên phong
Quân ta dàn trận giữa đồng
Để ngăn quân giặc chứ không kịp rồi
Lê Tần đang đánh ngược xuôi
Đã hơn trăm hiệp, mồ hôi đẫm người
Triệt Đô cũng mệt rã rời
Bỗng dung chiêng đánh thu hồi tiên phong
Triệt Đô hoảng hốt trong lòng
Ông ta lùi lại một vòng tránh xa
Lời rằng đại tướng của ta
Vừa mới ra lệnh bảo ta lui về
Tội ngươi ta sẽ tạm tha
Bây giờ ngươi hãy về nhà nghỉ ngơi
Quân ta chiếm nước ngươi rồi
Khi đó hỏi tội các ngươi dễ mà
Lê Tần rằng chớ ba hoa
Đại Quân ta đã ở đây lâu rồi
Sẽ cùng đánh với các ngươi
Đại Việt há sợ các người hay sao
Ngươi về chuẩn bị đi nào
Đừng có khoác loác tự cao lắm lời
Thái Tông cũng đã đến nơi
Đại quân sáu lộ rợp trời cờ bay
Mười vạn quân đã đủ đầy
Tất cả đợi lệnh chung tay diệt thù
Quân Mông tập họp từ từ
Ngột Lương liền gọi Triệt Đô mắng rằng
Nhà ngươi quả thật hung hăng
Dám cãi quân lệnh ta ban nữa à
Ngươi làm bại lộ quân cơ
Tội này quá lớn khó mà được tha
Bây giờ hãy tạm lui ra
Lập công chuộc tội mới là hùng anh

#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TRƯNG NỮ VƯƠNG 2

TRƯNG NỮ VƯƠNG
Thơ Duy Sắc 2003
Giặc bắc hung tàn gieo oán hận
Trời nam nữ kiệt gánh giang sơn
Rượu đào tiễn biệt người chinh phụ
Trống đồng thôi thúc chí hùng anh

Chị em thề nguyện cùng sông núi
Rửa nhục quê hương, trả thù chồng
Nữ nhi khí phách trang hào kiệt
Khí thế ầm vang cả đất trời

Giặc hán kinh hoàng nên tháo chạy
Giẫm đạp lên nhau xác chất chồng
Máu tươi chảy khắp hồng sông núi
Độc lập trở về cõi lĩnh nam

Trưng vương khí phách noi gương sáng
Dòng giống rồng tiên thật oai hùng
Muôn năm lịch sử lưu danh mãi
Nước Việt một thời đã vinh quang

TRƯNG NỮ VƯƠNG

TRƯNG NỮ VƯƠNG
Thơ Duy Sắc 2003
Đời nô lệ trăm đắng ngàn cay
Thân phận người chẳng khác cỏ cây
Giặc tàn bạo thẳng tay đàn áp
Máu đào rơi chảy khắp sơn hà

Phận nữ lưu chân yếu tay mềm
Lòng yêu nước vẫn luôn nung nấu
Hận quân Hán tham tàn bạo ngược
Mối thù chồng quyết trả cho xong

Hai chị em thề với đất trời
Quyết rửa sạch thù nhà nợ nước
Trống đồng giục đoàn quân tiến bước
Anh hùng xông lên diệt quân thù

Ngọn cờ đào phất phới bay cao
Vùng Lĩnh Nam đất trời rung chuyển
Giặc tháo chạy kinh hồn khiếp vía
Cõi trời nam sử sách vang danh

Trưng Nữ Vương ngời sáng sử xanh
Bậc nữ kiệt tài ba xuất thế
Giống lạc hồng oai phong lẫm liệt
Hồn núi sông lưu mãi muôn đời

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...