CỔNG NGỌ MÔN
Duy Sac 2004
Năm cửa ấy nhìn uy nghi đấy
Cũng vàng son lộng lẫy xa hoa
Thế nhưng trong nguy biến sơn hà
Giặc Tây chúng vào ra nhan nhản
Thần công kia mùi đồng tanh tưởi
Trước súng Tây chỉ biết lặng câm
Chiến lũy cao ngăn chặn lòng dân
Còn với giặc bần thần khiếp vía
Nhìn cũng vẻ xa hoa tráng lệ
Cũng lầu son gác tía nguy nga
Nhưng lại để quốc gia nô lệ
Nhục vong nô lưu đến ngàn thu
Huế buồn ai mưa gió mịt mù
Hay luyến tiếc một thời nào đó
Mà thời đó ai mà thèm nhớ
Phận tôi đòi mấy họ gia nô
Lữ khách buồn ngán ngẩm câu thơ
Bên chén rượu ngẫm đời dâu bể
Ngọ Môn kia đúng là đẹp nhỉ
Đẹp thế thôi chứ có ích gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét