ĐỒN MANG CÁ
Duy Sac 2004
Ôi lũy thép thành đồng kinh nhỉ
Thần công như mấy cục sắt hoen
Chắc ngày xưa từng đã huy hoàng
Sao lại để giang sơn nô lệ
Thành quách trông có phần bề thế
Chắc chỉ dùng đàn áp nhân dân
Chứ tại sao Tây đứng dưới thành
Lại không đánh mà toàn bỏ chạy
Con rồng ấy nhe nanh múa vuốt
Dọa muôn dân cam chịu đê hèn
Rồi nanh vuốt bị Tây nhổ hết
Mặc quê hương nô lệ lầm than
Cũng gọi là cái thuở son vàng
Kiêu sa ấy chỉ giành một họ
Còn trăm họ bần cùng đau khổ
Cả giang sơn chịu cảnh tôi đòi
Ôi nhục nhỉ vương quyền tôi mọi
Thế mà đòi sử sách lưu danh
Muốn ngang hàng với đấng hùng anh
Bỉ ổi thế trời xanh nào chứng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét