ĐÊM ĐÀ LẠT BUỒN
Đêm Đà Lạt không sương rơi lạnh
Lá thông rơi trên tóc rối bời
Hai ta ngây ngất nhìn trời
Em giơ tay với một vì sao xa
Chỗ dinh thự lờ mờ ánh điện
Vó ngựa khua hằn học thời gian
Tình căng lên mấy cung đàn
Gió đông trách móc thở than núi rừng
Cánh lan nhỏ trên giò khẽ rụng
Em giật mình choàng vội áo len
Mình đi về phía sáng đèn
Có vài du khách đến bên bờ hồ
Nhanh vậy đó mấy năm em nhỉ
Hôm chia ly mình nhắn nhủ nhau
Nay em con trước, con sau
Anh chưa có một bến nào để neo
ĐàLạt 2009
Hoaphuongdo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét