HỒN CỦA ĐÁ
Duy Sac 2005
Người xưa đã ra đi
Đá vẫn còn ở lại
Cỏ cây vương vấn mãi
Những năm tháng kiêu hùng
Thành xưa phơi mưa nắng
Đá tiếc nuối son vàng
Nay điêu tàn phế tích
Kinh đô thành gò hoang
Đâu nào cung điện cũ
Đâu nào đàn Nam Giao
Nào đâu nhà Thái Miếu
Chỗ nào là Ngọ Môn
Chắc người xưa tiếc lắm
Bao công sức dựng xây
Tưởng chừng muôn năm vững
Tưởng lũy thép, thành đồng
Cũng chỉ là dĩ vãng
Cũng chỉ là dư âm
Có đôi rồng be bé
Giặc đã phá cụt đầu
Thành xưa nằm lặng lẽ
Hồn đá buồn ngàn năm
Đau đớn thời nô lệ
Quê hương bị nhục hèn
Tiếc cũng là có tiếc
Buồn thì cũng vậy thôi
Thời gian trôi đi hết
Chỉ cát bụi vô thường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét