CHỮA LÀNH
Duy Sac
Người đời ai có biết vì ai
Đắm chìm trong những giấc mộng dài
Sân, si, tham, hận vay trả nghiệp
U minh một kiếp chẳng biết sai
Ái tình cay đắng nước mắt dài
Niềm tin gửi trọn đến cho ai
Ngỡ tưởng thành công trong tầm với
Sau cùng ta là kẻ trắng tay
Công danh sự nghiệp là gì nhỉ
Vô thường rồi cũng cuốn hết đi
Bao năm khổ cực tình vun đắp
Bỗng một ngày kia chẳng còn gì
Bất quá đời ta chẳng là chi
Niềm vui nhân thế có nghĩa gì
Nếm bao chua xót ta lầm lũi
Đêm dài cô quạnh lủi thủi đi
Trăng sáng trên cao nào có hiểu
Một kẻ điên khùng vẫn hoài mơ
Chữ tình xưa ấy người ta vứt
Ta lại nhặt về gom thành thơ
Đắng cay đau khổ đã từng qua
Nó có là gì đối với ta
Chỉ có tình em là vương vấn
Em bỏ đi rồi ta xót xa
Chẳng có một ai bước cùng ta
Lang thang phiêu bạt kiếp không nhà
Nhân gian còn lại gì lưu luyến
Mỗi ánh trăng vàng bạn cùng ta
Đêm đêm uống rượu quên giấc mộng
Ta vẫn còn mơ em vẫn mong
Mơ thì chỉ biết là mơ vậy
Ảo tưởng chông chênh phút phiêu bồng
Hồn thơ cứ mãi hoài tuôn chảy
Có một nàng thơ đã đi xa
Tại sao ta lại buồn nhiều vậy
Hay có phải mình thương người ta
Ai đang bôn ba những nẻo đường
Có nhớ về ta những yêu thương
Tình xưa nghĩa cũ ta luôn giữ
Ta cố nợ người để tình vương
Ta không quên được, người có hiểu
Nếu có thể quên sao là yêu
Tình yêu đâu phải trò đùa cợt
Muốn yêu ai được là yêu sao
Này trăng ta hỏi câu này nhé
Mi có biết gì về yêu không
Tại sao ta nhớ người ta mãi
Không biết người ta có quên ta
Mời trăng uống rượu cùng ta nhé
Mình hãy cùng nhau cạn chén sầu
Chén tình ta vẫn chưa uống cạn
Nên đành phải cạn hết chén sầu
Say cùng ta nhé hỡi trăng vàng
Say rồi ta quên hết trần gian
Khóc cho đời đau đôi dòng lệ
Khóc cho đời ta mãi bôn ba
Ta còn gì nữa để ưu phiền
Thôi đành ảo tưởng cõi thần tiên
Chữa lành con tim ngàn vết xước
Mong đời còn lại sống bình yên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét