BỊ TÉ GIẾNG
Lên năm tuổi, anh từng té giếng
Uống nước no một bụng rõ to
Nhờ hàng xóm vớt lên hô hấp
Thế cho nên cửa tử vượt qua
Lên bảy tuổi anh đi mót thóc
Con trâu già nó húc vào đầu
Cũng may sao anh lao xuống ruộng
Cái đầu anh hơi choáng chút thôi
Mười sáu tuổi, anh đi tập võ
Ngã lộn nhào, đầu đập xuống nền
Lại bị choáng chừng đâu nửa tháng
Đến bây giờ đầu vẫn tưng tưng
Kể từ những lần anh bị thế
Anh có phần kỳ lạ khác người
Ngày đi học, bạn thường trêu chọc
Rằng anh khùng thật chẳng giống ai
Anh kể thật chứ không nói dóc
Nhưng lạ là anh lại thích thơ
Ngay cả khi trong những giấc mơ
Anh cũng viết ra thơ nhiều lắm
Đấy , té giếng xong thành như vậy
Em nghe xong có thấy sợ chưa
Nếu mà sợ thì đừng gặp nữa
Kẻo bị lây cái bệnh giống anh
Anh có một người yêu giấu kín
Mà chưa từng hé lộ cho ai
Cô ấy cũng bình thường giản dị
Nhưng tâm hồn tinh khiết lạ kỳ
Em đừng có tỏ bày tình cảm
Bởi vì anh đã có người yêu
Em thích thơ thì anh viết tặng
Chứ yêu đương không phải trò đùa
Còn về chuyện mà anh té giếng
Em đừng đi kể với người ta
Họ mà biết rằng anh bị thế
Thơ của anh sẽ chẳng ai xem
Anh dặn nhé, nhớ đừng đi kể
Anh biết là sẽ giận em luôn
Đến lúc đó đừng mà giận dỗi
Bởi tính em nó xấu và tồi
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét