CON CÓC
Duy Sac
Hôm qua con cóc nó kêu
Sáng nay trời đổ mưa rào một cơn
Trước nhà có chú cóc con
Nó đang há miệng xin cơm ăn thừa
Cóc kêu là sẽ có mưa
Không biết câu chuyện thực hư thế nào
Thử tìm hiểu rõ xem sao
Nghe đồn con cóc cậu trời từ xưa
Chuyện này từ thuở ông bà
Truyền tai nhau mãi đến giờ thành văn
Chuyện rằng cái thuở khó khăn
Đất trời hạn hán, người than khóc ròng
Nhiều vùng không có cơm ăn
Nạn đói đe dọa lan tràn khắp nơi
Vua, quan cùng với bề tôi
Lập đàn hương án cầu trời ban mưa
Cầu hoài mà chẳng thấy mưa
Lòng dân lo sợ khiến vua cũng buồn
Vua lo dân loạn nổi lên
Ngai vàng sụp đổ triều đình tiêu vong
Thế là vua khấn trong lòng
Nếu mưa đổ xuống vua làm súc sinh
Là vì trăm họ sinh linh
Là vì ngôi vị tổ tiên truyền thừa
Trời nghe được tiếng của vua
Trời bàn ta sẽ ban mưa xuống trần
Vua này vì nước quên thân
Dám xin những chuyện quỷ thần phải kinh
Thôi thì vạn vật hữu linh
Hóa vua thành cóc xem tình hình sao
Đêm nằm vua chợt chiêm bao
Thấy mình hóa cóc lạc vào đầm sen
Xung quanh cây cỏ hoang tàn
Bởi vì hạn hán kéo dài quá lâu
Vua nhìn thấy mấy con trâu
Chúng đang than thở với nhau đủ điều
Ngó qua thấy một bầy hưu
Cả đàn đói khát da đều bọc xương
Dân nghèo li tán tha hương
Người đói nheo nhóc đầy đường khóc than
Vua liền nước mắt chứa chan
Muôn dân như vậy ta làm sao yên
Thôi thì liều chí một phen
Ta lên thượng giới cầu xin ông trời
Thế là vua đến khắp nơi
Kêu gọi muông thú lên trời với vua
Thú hoang nhìn cóc mới đùa
Ngươi là con cóc chỉ vừa nắm tay
Tài chi mà cứ múa may
Mồm kêu kèng kẹc suốt ngày ai nghe
Thôi thì mi hãy về đi
Bọn ta tự sẽ kéo về thiên cung
Chớ mi xấu xí lại khùng
Trời mà nhìn thấy lại không cho vào
Vua nghe xong mới nghẹn ngào
Không biết giải thích làm sao bây giờ
Vua bèn theo bọn thú đi
Thiên môn mở cửa đón chào dân oan
Cả bầy khóc lóc thở than
Trời nghe liền bảo có làm sao đâu
Thế gian ai cũng như nhau
Nơi nắng hạn, chỗ mưa rào thay phiên
Có gì mà phải réo lên
Luật trời đã vậy thở than nỗi gì
Cả bầy ngồi khóc như ri
Con cóc thấy vậy nó liền chạy lên
Thưa rằng con ở dưới trần
Đã xin cầu khẩn trời ban mưa về
Chỉ mong Ngọc đế thương cho
Con nguyện làm cóc bỏ đi kiếp người
Ngọc Hoàng nghe thế mới cười
Ngươi là Thiên tử trên ngôi cửu trùng
Hôm nay ngươi bỏ hoàng cung
Cam làm phận cóc khổ cùng chúng sinh
Thôi thì ta cũng chiều lòng
Một cơn mưa xuống để dân làm mùa
Từ nay nếu hạn không mưa
Mi kêu kèng kẹc gọi mưa sẽ về
Cả bầy muông thú vừa nghe
Mới hay hoàng đế thật là thương dân
Đúng là ở chốn hồng trần
Tìm đâu ra chúa vì dân quên mình
Từ nay trong cõi súc sinh
Con cóc nó được tôn vinh như thần
Chuyện xưa huyễn hoặc trăm phần
Nhưng mà cho thấy người dân thật thà
Ai vì dân sẽ được ca
Nhân dân sẽ lập đền ra để thờ
Cóc kia là chuyện xa xưa
Nhưng mà giá trị vượt qua muôn đời .

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét