TÌNH CŨ 2
Duy Sac
Hồi ấy thuở còn trong sáng
Yêu rất nhẹ nhàng chẳng tính toán chi
Thích đi đâu là cứ đi
Thích nói cái gì cứ việc nói ra
Người khác nghĩ mình thật thà
Nhưng thật ra là bởi dại khờ thôi
Hèn chi em đã chê tôi
Em nào có lỗi gì đâu em à
Nhớ buổi hẹn chỗ bến phà
Bữa đó phượng vỹ vừa ra hoa hồng
Tụi mình đứng cạnh bờ sông
Gió mát lồng lộng, áo dài em bay
Em cầm cánh phượng trong tay
Em rằng: anh hãy làm thơ xem nào
Để em coi thử xem sao
Chớ anh nổ quá ai nào dám tin
Nói xong, em ngước mắt nhìn
Anh nghĩ em chẳng chịu tin anh à
Thôi đành phải đọc thơ ra
Thơ rằng: em đã không tin thì tuỳ
Anh không cần phải suy nghĩ
Em chưa là gì với bản thân anh
Chẳng qua lợi dụng học hành
Em mới cố gắng tìm anh thôi mà
Chứ em xem thường anh mà
Em nghĩ anh là ngu quá đúng không.
Em rằng: anh nói thiệt không
Em đâu nói động đến anh câu nào
Anh nói vậy ý là sao
Ý anh thế nào hãy nói luôn đi
Em lợi dụng anh cái gì
Đúng anh là đứa ngu si thiệt mà
Hôm nay tôi mới hiểu ra
Tôi ức vì đã tin anh quá nhiều
Anh gàn dở, toàn nói liều
Uổng bao ngày tháng tôi yêu âm thầm.
Nói xong, mặt em hầm hầm
Em bảo anh cầm hộ mấy bông hoa
Em cúi mặt rồi khóc oà
Mái tóc buông xoã trải ra vai mềm
Anh không dám nói gì thêm
Giả vờ đứng đếm một vài cánh hoa
Thời gian cứ thế trôi qua
Em hận anh quá nên chưa lấy chồng
Em hết tin tưởng đàn ông
Em lo kiếm sống, em lo làm giàu
Hôm bữa mình gặp lại nhau
Em nhìn đau đáu làm anh tủi lòng
Em rằng: biết anh long đong
Cuộc sống không được thong dong chút nào
Cái tính không đổi tí nào
Anh cứ như thế làm sao đổi đời
Nói xong em khóc quá trời
Em bảo trong đời yêu có mình anh
Nhưng mà duyên số không thành
Nên chấp nhận đành ở vậy mà thôi
Anh ngồi nghĩ ngợi một hồi
Rằng em ngày ấy bỏ tôi rồi mà
Em yêu anh hồi nào ta
Hôm nay đổ lỗi mình là làm sao
Em rằng: anh nghĩ gì nào
Ngày trước em đã tình trao anh rồi
Tại anh không biết đấy thôi
Anh chuyên giận dỗi những điều vu vơ
Cả ngày cứ mộng với mơ
Tính tình tủn mủn, ngu ngơ rất kỳ
Vì em thích thơ quá đi
Những trang nhật ký viết đầy thơ anh
Em đã từng rất yêu anh
Cũng vì anh ngốc nên đành chia tay
Hai mươi năm tới hôm nay
Em vẫn mỗi ngày theo dõi anh đi
Xem anh có khó khăn gì
Em sẽ giúp đỡ bởi vì quá yêu
Thôi em không tiện nói nhiều
Chuyện là như thế, em yêu anh mà
Bây giờ em phải về nhà
Tối nay em dẫn má đi lễ chùa
Tính anh là em chịu thua
Cái miệng toàn nói búa xua không à
Không biết lấy lòng người ta
Anh đúng thiệt là ngu vẫn hoàn ngu
Thế là em trách anh ngu
Mà đúng anh thật là ngu quá mà
Ngu nên em mới bỏ ta
Chứ khôn thì đã nên duyên vợ chồng
Sài Gòn trời đã vào đông
Em đi, anh vẫn cứ trông theo nhìn
Anh đã đánh mất niềm tin
Em thì vẫn mãi chung tình với anh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét