RÌNH RẬP MỖI ĐÊM
Duy Sac
Khi nỗi cô đơn rình rập đêm đêm
Tôi tự hỏi làm sao mình trốn được
Cái bóng đêm kinh hoàng kia xuất hiện
Tôi kêu la trong vô vọng khản lời
Nó đang đến
Kìa, kìa
Nó đó
Bóng đêm huyễn hoặc
Bóng đêm kinh hoàng
Nó như là tù ngục
Nó là kẻ giam hãm những linh hồn
Tôi
Và nó
Tôi cố kêu lên nhưng không ai nghe thấy
Điệp điệp
Trùng trùng bóng đêm vây bủa
Ai, ai, ai!
Ai sẽ kéo tôi ra khỏi những vũng lầy thảm bại
Kinh khiếp quá
Á!
Ai! Ai giúp tôi với
Khi hoang vu tuyệt vọng
Khi bóng tối ngập tràn
Tôi và tôi
Bóng đêm tĩnh mịch
Tôi nghe rõ được từng nhịp đập
Của mạch máu
Của con tim
Tiếng khò khò của khí quản
Thình lình!
Những gương mặt hiện ra
Kinh dị
Những tiếng rên ma quái
Của ai
Chúng từ đâu đến
Những bàn tay đang giơ lên kêu cứu
Tiếng xe cứu thương
Tiếng người khóc lóc
Ở quanh mình
Bóng đêm và ảo ảnh
Những xác người lạnh lẽo
Những chiếc quan tài vô tri
Hết lớp này, lớp khác
Ôi
Kinh khủng
Vì sao?
Bóng đêm kia tàn bạo
Cả thế giới bao trùm
Một sắc màu u ám
Ai sẽ kéo tôi ra!
Nước mắt
Hối hận
Tự kỷ
Nhục hèn
Vô vọng
Trước mặt tôi chỉ có một bóng đêm
Và tôi thèm một tiếng yêu mà em từng đã hứa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét