Duy Sac
Rượu nào uống lại không say
Người nào mà chẳng đắng cay đã từng
Rượu say khi hóa anh hùng
Rượu say đôi lúc thành khùng thành điên
Rượu vừa đủ đến cõi tiên
Rượu mà quá chén kẻ hiền thành ngông
Rượu làm chính kiến bất đồng
Rượu say ta tưởng đời không là gì
Rượu tăng cái tính sân si
Rượu làm ta trở thành lỳ và ngu
Rượu làm bạn hóa thành thù
Rượu đào nên nghĩa xóa thù thành thân
Rượu là thú ở cõi trần
Rượu cho mình hiểu bản thân của mình
Chén vui, chén nghĩa, chén tình
Chỉ là chén rượu giữa mình với ta
Chén vui nên cửa nên nhà
Chén thù chén hận thế là hết vui
Rượu cho đỡi lắm tiếng cười
Người còn làm rượu thì đời còn vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét