Tiếc Tây Đô
Duy Sac
Thành đá trơ vơ giữa núi đồi
Hoàng cung thành những vũng trâu bơi
Phố thị năm xưa nay là ruộng
Có một đôi rồng bị đầu rơi
Tất cả còn đây đất với trời
Dưới chân lũy đá khách dạo chơi
Tây Đô ngày ấy buồn thế nhỉ
Tàn đa phảng phất những hồn người
Họ Hồ ngày trước có gặp thời
Thế cuộc lại chẳng thuận theo trời
Võ công dẫu rất là hiển hách
Không sao tránh khỏi phút tàn hơi
Tiếc thay công sức của bao người
Đào hào đắp lũy cả năm trời
Những tưởng vương triều muôn đời vững
Dã tràng se cát biển đông thôi
2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét