Làm thơ ai cũng hiền lành
Cho nên không biết tranh giành với ai
Tủi thân nên thở than hoài
Lận đận đủ cả tiền, tài, tình duyên
Người làm thơ chẳng có tiền
Chỉ có giấc mộng thần tiên là nhiều
Yêu nhưng chẳng được bao nhiêu
Tại vì toàn nghĩ những điều viễn vông
Thơ tình có lắm màu hồng
Nhưng người viết nó thường không có tình
Chẳng qua buồn viết linh tinh
Ra vẻ ta có mối tình như thơ
Trời sinh vậy biết sao giờ
Cái nghiệp nó vướng vào thơ thế rồi
Phải đành chấp nhận thế thôi
Không cách nào thoát cuộc đời khỏi thơ
NGHIỆP NẶNG
Duy Sac 2019
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét