Hè lại đến, mưa về giăng đen đúa
Phố phường buồn, nước nhớp nhúa lênh đênh
Mùi hơi đất xông lên, nó thúi ình
Cống ùng ục sủi nước đen bẩn thỉu
Mưa xối xả như cuồng phong ào ạt
Gió kinh hồn thổi bạt mọi thứ bay
Nước mịt mù tăm tối hết mặt mày
Xe kẹt cứng dồn cả bầy nhốn nháo
Sài Gòn mưa, anh lạnh lẽo lang thang
Tay run rảy vì thiếu làn hơi ấm
Trống trải thật, anh bước đi chầm chậm
Người ướt đầm mà chỉ nhớ về em
Em biết không, anh đi dưới cơn giông
Nước tạt mạnh rát da như cắt thịt
Trước tầm mắt mọi thứ đều mù mịt
Anh mơ hồ thấy bóng dáng em yêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét