ĐÀO NỞ
Thơ Duy Sắc.
Chưa giao thừa mà hoa đào đã nở
Hình như là xuân đang ở quanh đây
Tự nhiên mình lại nhớ thương người ấy
Em cô đơn lại thêm nữa xuân này
Xuân năm đó chúng mình còn dạo phố
Em cùng anh tản bộ ngắm chợ mai
Em tặng anh cuốn nhật ký rất dài
Trên đó viết những dòng yêu thắm thiết
Em bây giờ ở đâu anh không biết
Xuân lại về trong hương sắc mai đào
Không có em bánh mứt chẳng ngọt ngào
Cần gì nữa múa lân và tiếng pháo
Đào ơi đào sao nở chi sớm vậy
Cũng tại mi réo gọi để xuân về
Cho em yêu thêm nỗi nhớ não nề
Ta lại thấy dư âm về dằn vặt
Này đào ơi mi thật tệ quá trời
Bộ mi tưởng chỉ mi là đẹp nhất
Em của ta hương sắc rất đậm đà
Nhưng em chẳng bao giờ khoe khoang cả
Chẳng lẽ giờ ta lại bẻ cành mi
Ta vặt hết những bông hoa vô cảm
Cho mùa xuân đừng đến nữa làm gì
Trong ta chỉ có em là đẹp nhất.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét