BỠ NGỠ
Duy Sac
Dù sao ta đã thương nhau
Đoạn nhân duyên ấy khởi đầu éo le
Đắng cay và lắm ê chề
Nhưng nó minh chứng hai ta thật lòng
Dù ai đàm tiếu lung tung
Nhưng ai cũng biết ta từng thương nhau
Chẳng qua cách nghĩ khác nhau
Mỗi nhà mỗi cảnh làm sao giải bày
Mình chưa từng nói chia tay
Cũng chưa từng hẹn lại ngày gặp nhau
Cả hai ôm một nỗi đau
Không ai mà biết về sau thế nào
Ra sao thì có làm sao
Thôi thì cứ tới lúc nào hẵng hay
Anh đây lý số bậc thầy
Nhưng tình anh lại tính sai hoàn toàn
Mới hay hai chữ Nhân Duyên
Không ai mà biết nó gieo kiểu gì
Để mình gặp gỡ làm chi
Gặp rồi ta chẳng còn gì với nhau
Thà đừng tiếp xúc buổi đầu
Nhưng mà chắc phải gặp nhau thế rồi
Hay là do bởi ý trời
Oan gia trái chủ nhiều đời gặp nhau
Thôi đành chấp nhận nỗi đau
Kẻ thương, người phụ chứ sao bây giờ
Anh xin mang tiếng xấu xa
Để em tiếng tốt cho nhà em vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét