HOA ĐIÊN ĐIỂN
Duy Sac
Em đi hái Ấu một mình
Mặt trời mới nhú bình minh trên cồn
Lênh đênh một chiếc xuồng con
Em cùng các chị cười giòn chào nhau
Em nhìn anh đứng trên cầu
Hỏi rằng anh tính đi đâu vậy nè
Mời anh lẹ lẹ lên ghe
Em đưa một đoạn xong về cho vui
Bờ sông nhộn nhịp tiếng cười
Các bà, các thím đều vui rộn ràng
Lâu lâu có tiếng hò vang
Câu chào mời khách mua hàng xôn xao
Giọng hò nghe rất ngọt ngào
Tiếng lòng chất phác ôi chao thiệt thà
Đỏ xanh màu áo bà ba
Bức tranh sông nước đậm đà tình quê
Em rằng một lât trưa về
Anh đừng kể lại má nghe chuyện này
Em lo má nghĩ không hay
Cho rằng em thích con trai thị thành
Hôm nay em lỡ chở anh
Xem như là chuyện thường tình quá giang
Má em tính rất đàng hoàng
Không ưa mấy chuyện yêu đương mập mờ
Bờ kênh cảnh vật nên thơ
Hoa tràm vàng rực đôi bờ hương bay
Em chèo tấp đến bãi lầy
Em rằng Điên Điển ở đây ngon nè
Anh phụ em bức chúng đi
Hái chừng mấy ký đem về nấu canh
Mùa này cá chốt ngon lành
Thêm cái lẩu mắm là anh sẽ ghiền
Em cười mới thiệt tự nhiên
Mấy bông Điên Điển phủ vàng tóc em
Miền quê sông nước êm đềm
Tình quê hòa lẫn tình em dạt dào

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét