Duy Sac
Lang thang một kiếp bèo mây
Nhưng không hiểu hết đời này ra sao
Không phân biệt được thấp cao
Chưa biết rõ được thế nào là yêu
Tự hỏi sao lại có chiều
Không biết vũ trụ bao nhiêu thiên hà
Không hiểu được bản thân ta
Làm sao biết được người ta thế nào
Nhìn trời không biết trời cao
Hèn gì cứ hỏi vì sao thế trời
Cỏn con một kiếp con người
Thắng thua, được mất đều rồi sẽ tan
Tìm đâu giây phút an nhàn
Xung quanh chỉ thấy tiếng than thở hoài
Có những khi lòng khắc khoải
Tinh thần uể oải không muốn làm gì
Mỏi mệt bởi lắm suy nghĩ
Nhưng chưa nhìn kỹ chính bản thân mình
Đêm về ngồi cố trấn tĩnh
Phải chăng bản lĩnh mình chẳng bằng ai
Chợt cảm thấy là mình dại
Bây giờ nghĩ lại có muộn hay không
Thả trôi tâm trạng bềnh bồng
Ta tìm về cõi hư không trải lòng
Cố để cho tâm bất động
Bớt những mơ mộng giữa chốn bon chen
Bớt đi tính toán nhỏ nhen
Hồn thơ trong sáng mỗi đêm nó về.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét