HOÀNG HÔN TRÊN CẦU PHÚ MỸ
Duy Sac
Buồn nhiều quá, mình lên cầu Phú Mỹ
Ngắm hoàng hôn để thả mấy hồn thơ
Chẳng hiểu sao bà con họ cứ dòm
Bảo vệ đến còn đuổi mình đi nữa
Thế là mình thất thểu vác mặt về
Đi ngang chỗ cái cửa hàng thịt chó
Thấy bạn cũ đang ngồi ăn ở đó
Nó ngó mình xong húp bát sáo măng
Mình lại bước lang thang trên hè phố
Ghé quán quen uống một cốc cà phê
Cái vị đắng sao mình mê đến thế
Càng uống vào càng cảm thấy não nề
Cả dãy phố họ bán hoa đủ thứ
Mình ngồi mơ sẽ mua được cái nhà
Để ngày Tết có ít hoa trang trí
Cũng gọi là có Tết với người ta
Sao khó quá, giá vàng cao ngất ngưởng
Giá đất tăng cũng chẳng kém gì vàng
Đồng lương tháng xài chỉ trong vài bữa
Nợ gối đầu luẩn quẩn mãi cứ xoay
Trời ơi trời ! Ta phải tính sao đây
Già như vậy mà bất tài vô dụng
Bao nhiêu năm vẫn hai bàn tay trắng
Biết cầu gì trong dịp Tết này đây

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét