ĐỜI TA BẠC DO TA
Duy Sac
Hàn sĩ lang thang mãi một mình
Cơ hàn quá đỗi khiến người khinh
Một manh áo vải mười năm mặc
Quần rách, dép lê bước phiêu linh
Rảo bước giang hồ trong cô quạnh
Lang thang khắp nẻo mộng công danh
Tài hèn chí mọn ôm ảo tưởng
Lười biếng ươn hèn khó mà thành
Thơ văn lổm nhổm như cóc nhảy
Câu cú ồm oàm giống ếch kêu
Đêm đêm mơ mãi cơn mộng mị
Tưởng tượng người yêu vẫn đợi chờ
Quá nửa đời người trơ mắt ếch
Nằm ườn há miệng đợi sung rơi
Vỗ ngực tài mình thời chưa đến
Phải chấp nhận thôi kệ miệng đời
Nợ chồng nợ chất nợ khắp nơi
Mặt vẫn ra oai ngẫm tại trời
Bất tài vô dụng hay khoác loác
Tưởng tượng lộc trời có sẵn rơi
Soi gương chợt thấy đầu đã bạc
Nhưng bản thân mình mới bạc hơn
Tình người ta bạc nên đời bạc
Ta bạc người ta bạc với ta

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét