YÊU NGƯỜI LẠ
Thơ Duy Sắc
Xuân tàn úa, xuân phai đời nhanh quá
Xuân đã đi mang theo hết xuân thì
Ta nhìn lại chẳng còn gì tuổi trẻ
Ôi mùa xuân ngươi tàn nhẫn thế sao
Em cũng đi, ta chỉ biết ngẹn ngào
Nhớ người quá biết làm sao cho hết
Tháng ngày dài tâm tư bao mỏi mệt
Không hiểu tình đã kết thúc hay chưa
Tại làm sao mình cứ mãi dây dưa
Ta nhớ mãi người bỏ ta đi mất
Có nhiều khi không tin là sự thật
Chẳng lẽ mình đã yêu thật hay sao
Nhưng mà yêu ai mới được nào
Người xa lạ không họ hàng thân thích
Người có mang cho mình lợi ích gì
Thế mới lạ, đời này không hiểu nổi
Trái tim mình vốn sỏi đá gan lỳ
Nay nó bỗng trở nên hèn và yếu
Cái tự kiêu của tuổi trẻ đâu rồi
Giờ bi luỵ vì một người vô cớ
Trên thế gian có hay không duyên nợ
Hay chẳng qua ta tự nghĩ ra thôi
Chắc có thể một vài trường hợp đúng
Chứ làm gì có những chuyện mơ hồ
Nhưng làm sao giải thích được bây giờ
Ta cứ nhớ một người càng xa lạ
Xa lạ vì đã quá lạ bởi xa
Xa lạ vì người đã rẻ khinh ta
Xa lạ vì người xem thường mình quá
Thế mới lạ, mình yêu người xa lạ
Người lạ ơi! Người đang ở nơi đâu
Người có hay ta mang nỗi u sầu
Yêu người lạ bởi vì càng xa lạ
Trời!
Anh yêu em!
Người lạ ơi!
Duysac 2019

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét