ĐÊM PHỐ NÚI
Duy Sac
Không có gió, chỉ trời sương mù mịt
Những con đường mù tịt chẳng ánh đèn
Anh đang đi bỗng chợt nhớ đến em
Ai mà biết sao tự nhiên lại nhớ
Em có hiểu vì sao anh lại nhớ
Bản thân anh cũng chẳng hiểu vì sao
Em là ai mà anh nhớ vậy nào
Hay anh đã bị làm sao thì phải
Anh leo dốc đi một hồi thấy oải
Nhìn người ta đi có cặp có đôi
Nên anh nhớ một người mình cần nhớ
Chẳng hiểu sao lại chỉ nhớ một người
Chị bán mơ nhìn anh cứ cười cười
Hình như là chị ta trêu thì phải
Anh tính ghé mua chừng vài ba trái
Nhưng nghĩ thôi vì trong túi hết tiền
Dạo một vòng thế là anh về ngủ
Trong giấc mơ cũng lại thấy một người
Đúng là lạ mà người là ai vậy
Để cho ta đến ngủ cũng còn mơ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét