ĐÊM BẢO LỘC
Thơ Duy Sắc 2016
Trời khuya lạnh nỗi buồn phố núi
Đường vắng tanh không một bóng người
Thỉnh thoảng có lời rao bán dạo
Điện vàng hoe cho ký ức khơi
Sương núi phủ ướt đầm hết áo
Gió cắt da lạnh đến run người
Chạnh lòng nhớ về em yêu dấu
Lòng bồi hồi nước mắt lại rơi
Trời Bảo Lộc sao mà tăm tối
Tít xa xa có mấy vì sao
Anh nhìn mãi vào đêm sâu thẳm
Không biết em cuộc sống ra sao
Mình cách biệt hơn mười năm trước
Em bao đêm nước mắt ngẹn ngào
Anh lang bạt nửa đời sương gió
Nơi trái tim chỉ có bóng em
Đêm buồn quá không ai bè bạn
Anh một mình bên một con mèo
Nó nhõng nhẽo như em yếu đuối
Chắc là mèo nên tính giống nhau
Rồi không biết ngày mai sao nữa
Ta có còn gặp lại được nhau
Nếu Duyên cạn kể từ hôm đó
Cả đời anh ôm nỗi đau này
#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét