HẾT TÌNH
Thơ Duy Sắc
Duyên tình phút chốc đã không còn
Khổ luỵ mình ta khóc héo hon
Nước mắt khơi lên nhiều ký ức
Buồn phiền khiến thể xác hao mòn
Em đi lặng lẽ không từ biệt
Kỷ niệm tan theo giấc mộng con
Thế đó tình yêu như ảo ảnh
Anh còn luyến tiếc mối tình son.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét