MÙA XUÂN BÊN NHAU
Duy Sac
Ta gặp nhau lúc mùa xuân vừa đến
Trời Sài Gòn rực rỡ ánh nắng vàng
Em thơ ngây trong sáng rất đoan trang
Thùy mỵ lắm, nết na và duyên dáng
Ta bên nhau đi dạo phố Sài Gòn
Trời xuân đẹp, nắng bềnh bồng trên tóc
Em nhìn anh thẹn thùng và e ấp
Đôi mắt trong chưa từng khóc vì yêu
Ta bên nhau không biết đã bao chiều
Cứ quấn quýt không rời xa nửa bước
Trong mỗi người đã thầm bao nguyện ước
Ta cùng nhau xây một mái gia đình
Mùa xuân này chỉ còn lại mình anh
Đi giữa phố Sài Gòn trong cô quạnh
Bao nhiêu năm hai ta từng xa cách
Xuân năm nào anh cũng nhớ về em
Em nơi đó chắc là không còn nhớ
Bởi trái tim từng đã tổn thương nhiều
Bao đêm khóc vì tình yêu dang dở
Tủi thân cho số phận thật khổ đau
Anh từng nói đời không biết trước đâu
Nên mọi thứ ta đừng nên tính trước
Trời mà cho thì mơ gì cũng được
Bằng không là mọi thứ chỉ là mơ
Xuân năm nay anh cũng lại làm thơ
Để ôn lại một mối tình đau khổ
Thương một người mà không đến được
Khiến cả hai đau đớn suốt một đời
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét