NHÂN DUYÊN LÀ ĐỊNH MỆNH
Duy Sac
Em rơi giọt nước mắt
Bởi vì tình vỡ tan
Anh im lìm cam chịu
Máu nhỏ ở tim mình
Em khóc vì em buồn
Em khóc xong rồi hết
Anh lạnh lùng nuốt lệ
Mặt lạnh như mùa đông
Tình trong em đã hết
Bởi em khóc xong rồi
Tình trong anh chưa nguội
Vì lửa lòng còn dâng
Em chưa thể quên anh
Bởi vì anh nghĩa nặng
Anh thì luôn yêu dấu
Vì em là tình anh
Tình đâu như trò chơi
Nói yêu xong rồi bỏ
Tình còn trong cái nghĩ
Duyên trời đã se rồi
Mình muốn xa nhau lắm
Nhưng trời nào có cho
Câu kim đồng, ngọc nữ
Muôn đời mãi có nhau
Tình chẳng phải thỉnh cầu
Tự dưng trời mang đến
Ai nào biết đến ai
Nhân duyên là định mệnh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét