Bạn đang thất tình không nên đọc bài thơ này
PHẢI CỐ QUÊN
Duy Sac
Mười mấy năm rồi em có nhớ
Anh nghĩ là em chẳng thể quên
Bởi ngày đó mình thương nhau lắm
Những giấc mơ cũng đã hình thành
Những dòng tin em nhắn thương anh
Chúng còn mãi anh lưu trong máy
Những bức ảnh mà em từng gửi
Đến hôm nay anh ngắm mỗi ngày
Những tiếng khóc, những lời trách móc
Tình của em chan chứa yêu thương
Anh buồn quá, không sao nói nổi
Tự hỏi mình anh đã làm gì
Tại sao vậy mình lại thế này
Những đêm dài bên chén rượu cay
Anh dằn vặt chìm trong đau đớn
Thương thân em yếu đuối cô đơn
Sao lại vậy chắc anh bất lực
Cố gắng yêu nhưng lại phải buông
Trong những phút gần như tuyệt vọng
Nghĩ về em anh lại cố vươn
Mười năm ấy, mười năm tủi nhục
Chỉ mình anh cùng với ánh trăng
Đêm lang bạt qua từng phố văng
Anh ngẩn ngơ không biết về đâu
Anh cứ thế lạc vào ảo tưởng
Tự nghĩ rằng mình có người yêu
Mà anh biết anh yêu em thật
Anh hiểu mình cũng đã được yêu
Buồn quá nhỉ, sao mình buồn vậy
Chẳng hiểu sao mình lại cứ buồn
Hay do mình đã quá cô đơn
Nên buồn lại buồn thêm hơn nữa
Anh không phải là đang tự sự
Anh biết em rất thích thơ anh
Nhưng bây giờ anh chẳng viết thơ
Anh đang hỏi lòng em thật đó
Em nói đi, em đã nghĩ gì
Sao im lặng làm gì lâu vậy
Để anh phải tự tìm câu hỏi
Rằng vì sao, bởi tại vì sao
Anh bây giờ không biết em đâu
Em sao vậy sao em không nói
Cứ nói đi nói hết ra đi
Cho tất cả phơi bày ra hết
Ôi tình yêu khiến ta mỏi mệt
Nhưng tại sao không thể nào buông
Anh mệt lắm, anh buồn nhiều lắm
Bởi vì anh hiểu được em buồn
Anh còn nghe em khóc mỗi đêm
Em cứ nói nhớ anh nhiều lắm
Em biết không anh nhớ rất nhiều
Nhớ đến nỗi không sao quên được
Nếu ngày ấy hai ta đừng gặp
Chắc bây giờ không có khổ đau
Nhưng anh biết đời không thế nếu
Tất cả do Định Mệnh an bày
Hai chúng ta nào biết nhau đâu
Sao lại đến tìm nhau chi vậy
Anh không hiểu hay là nghiệp lực
Đời chúng ta bắt buộc gặp nhau
Không ai muốn tình mình dang dở
Ta đều cùng vun vén yêu thương
Tuy khốn khó nhưng mình không sợ
Nguyện cả đời đi đến cuối đường
Rồi tất cả chỉ là giấc mộng
Chúng ta mơ giữa những đắng cay
Em không nói với anh gì cả
Em cũng không thèm nói chia tay
Tại sao vậy, em ơi hãy nói
Tại làm sao, em nói đi em
Anh không thể nhìn em im lặng
Em bỏ anh thật sự rồi sao
Em có còn gặm nhấm nỗi đau
Hay em đã trở nên lãnh cảm
Em đừng khóc vì anh nữa nhé
Hãy quên đi một kẻ bạc tình
Hãy kệ anh đối diện chính mình
Đối diện với lỗi lầm ngày trước
Anh phải gánh khổ đau em chịu
Anh phải đau đến hết cuộc đời
Cứ vậy nhé, thôi em khỏi nói
Anh biết rồi, anh hiểu cả rồi
Em im lặng bởi vì em tức
Nhưng trong lòng còn rất thương anh
Anh nghĩ vậy nếu như không phải
Cứ xem như anh bất bình thường
Sao cũng được anh cần gì nữa
Khi hai ta đã lạc mất nhau

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét