DUYÊN NỢ
Duy Sac
Tỉ người trong cõi nhân gian
Ai gặp ai được chắc là nhân duyên
Đều do sắp đặt bề trên
Phận ta phải vậy, buồn phiền làm chi
Nợ nần tiền kiếp truyền kỳ
Trả vay, vay trả thật là oái oăm
Chẳng gì vừa ý toại lòng
Thế nên lắm cảnh người trông kẻ chờ
Ái tình nào phải giấc mơ
Có lẽ duyên nợ nó vồ lấy nhau
Ai yêu mà chẳng khổ đau
Người vô tình cũng phải sầu vì yêu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét