Duy Sac
Ôi Đà Lạt!
Những buổi chiều tẻ nhạt
Mình anh
Cô đơn lắm
Anh đã nghe thấy những lời thông bày tỏ
Tiếng phong lan thỏ thẻ ái ân
Tiếng thời gian trên hàng ghế đá
Và vó ngựa một thời hoang sơ
Một không gian mộng mơ
Anh cũng mộng mơ
Trong nỗi nhớ
Nhớ em
Mà cũng vì nó
Để hôm nay
Anh cô đơn
Sự cô đơn trong mơ mộng
Thế giới này thật là kỳ quái
Rồi lại chiều nay
Nản lắm em
Trời mưa ướt và trơn
Anh vẫn cô đơn chui đầu vào mưa lạnh
Và làm thơ
Những vần thơ quái đản
Sao chúng cứ hiện về
Những âm thanh kỳ lạ
Để tâm hồn đam mê
Em xanh non như lá
Anh sức trẻ tràn trề
Tình đẹp không thể tả
Nghĩa vượt ngàn sơn khê
Và sau cùng chính là nó
Nó đã tàn phá cuộc sống của anh
Nó làm tình ta tan vỡ
Sự mộng mơ tẻ nhạt của một kẻ đần
Đần thối
Hết.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét