HOANG VU
Duy Sac
Mênh mông sầu
Mênh mông cô đơn
Buồn thơ mộng
Ta thả hồn theo những áng mây trôi
Sông còn đây
Bến còn đây
Đò nằm đó
Gác mái chèo
Ai nhớ không?
Hoang vu quá, lòng người sao băng giá
Lạnh con tim trong cái nắng chiều tà
Khách giang hồ mơ một viễn cảnh xa
Mái nhà ấm, một mối tình chung thuỷ
Đời ngoài kia như sóng nước dập dềnh
Những chìm nổi, lênh đênh luôn rình rập
Ai cho ai những giấc mơ vồ vập
Ai lấy đi những giấc mộng hão huyền
Ta vẫy vùng trong lốc xoáy bạc tiền
Tấm thân bé ngửa nghiêng đời khốn khó
Tình yêu nào chúng mình từng đã có
Để hôm nay còn lại một con đò
Bến vắng tanh không một tiếng ai hò
Khách đâu hết để cho đò nhung nhớ
Hoàng hôn buồn đỏ úa cả mặt sông
Lũ chim con nháo nhác bởi đói lòng
Đèn phố thị như ngóng trông dĩ vãng
Vì sao mình còn vẫn cứ lang thang
Tìm gì nhỉ giữa chiều hoang vu quá
Mệt lả
Chán chường
Bóng người thương xa như vệt chân trời
Kềm lòng mình để khỏi nước mắt rơi
Chiều buồn quá, người ơi, em có hiểu
Thoáng xa xa có những bóng cánh diều
Chúng chao đảo giữa cô liêu vô vọng
Không biết mình có được kẻ ngóng trông
Hay chỉ mình là luôn mong người khác
Lão ăn xin ngồi thở than câu hát
Trách cuộc đời rách nát quá thê lương
Vạn người ta tranh từng mét con đường
Ai thấy lão để ban lòng thương hại
Phải chăng chỉ có ta đang quằn quại
Trong hoang vu điên dại những nghĩ suy
Hay ngoài kia thiên hạ cũng như mình
Họ đều có những nội tình khó nói
Đời có phải mong manh như sương khói
Có hay không chỉ giấc mộng mà thôi
Chắc không đúng như đời là cõi mộng
Do ta mơ nên vu khống cho đời
Vì ta đang thiếu thốn quá tình người
Mình lẩn trốn và bảo đời như mộng
Tình là thật
Tiền là rất thật
Bệnh trong người cũng thật có ảo đâu
Hận thù thật
Gen hờn là thật
Khổ đau đang dằn vặt mỗi chúng ta
Phù du nào để ví cuộc đời ta
Chắc nguỵ biện bởi vì ta thất bại
Cõi nào đây không giống như hiện tại
Ta mơ màng tìm giây phút bình yên
Để quên đi những giây phút ngả nghiêng
Chắc không có một miền nào như vậy
Tại mình hay do bởi tại ai đây
Mình thì phải, lỗi này do mình hết
Tự ta đã làm cho mình mỏi mệt
Tham lam
Ích kỷ
Nhỏ nhen
Tàn độc
Gian xảo
Nguỵ biện
Ngênh ngang
Kiêu ngạo
,....
Ta tự diệt mình không ai vào đây cả
Trách ai chi thôi hãy trách chính ta
Còn lại gì những năm tháng vừa qua
Tình nghĩa ấy bây giờ là dĩ vãng
Hoàng hôn buồn tắt luôn trên bến cảng
Một màn đêm tăm tối đã tràn về
Ta một mình gặm nhấm những ê chề
Muốn hét lớn để cho tan nỗi khổ
Hoang vu ơi ta nào có đợi chờ
Mi tìm đến cho ta thêm chua xót
Diều đã băng lên ngọn dừa chót vót
Như tình ta chỉ còn chút tơ vương
Đã nguyện rồi ta sẽ mãi yêu thương
Nên ta phải cố thương thân mình trước
Một con đò nằm phơi mình trên nước
Khách đi đò giờ lạc bước nơi nao
Nước mắt trào
Tim quặn đau
Tình này ta vẫn trước sau trao người
Ngại gì thiên hạ chê cười
Yêu người vì bởi do người đáng yêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét