MỆT VÌ RONG CHƠI
Duy Sắc
Đà bốn chục cái xuân đi hết
Mình rong chơi mỏi mệt đôi chân
Phiêu diêu ở chốn hồng trần
Biết mai đây sẽ nương thân nơi nào
Lúc vãn cảnh ven sông vọng nguyệt
Khi lên non ôm ấp cây hoa
Cô liêu giữa buổi chiều tà
Phòng không đêm lạnh mình ta ngắm trời
Đời có phải như là giấc mộng
Hay người xưa suy nghĩ bi quan
Kiếp người ai cũng gian nan
Xuôi tay có nén hương tàn tiễn đưa
Mộng chi lắm để rồi vỡ mộng
Vòng luân hồi trời đã an bài
Tranh nhau người đúng, kẻ sai
Gieo thêm oan nghiệt để tai họa kề

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét