ĐUỔI RUỒI KHÔNG ĐI
Duy Sắc
Thi sỹ ngồi buồn há mồm vì đói
Con ruồi bay đến nó lại bay đi
Kiến rằng sao lại bỏ đi
Ruồi rằng mồm thối chẳng gì để ăn
Thi sỹ nhìn trời than thân trách phận
Một trận mưa rào xối xả tuôn ngay
Thi nhân nghĩ thật thiêng thay
Ai ngờ bão đến thổi bay cả nhà
Lủi thủi cuộc đời tự mình tự kỷ
Thơ viết linh tinh thế thái nhân tình
Nửa đêm nằm nghĩ phận mình
Thi nhân nức nở rùng mình cơn mê
Tứ nghệ xưa nay cầm , kỳ, thi, hoạ
Miệng của người đời hay bảo xướng ca
Tủi thân sao phận của ta
Bất tài nên phải lê la kiếp này
Ai sẽ cho ta một bát cơm đầy
Ai bố thí ta một chén rượu cay
Lang thang nam, bắc, đông, tây
Phù du rồi lại theo bầy phù du.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét