VẤN VƯƠNG TÌNH
Duy Sắc
Ta như một đóa sen
Nơi bùn lầy nước đọng
Cố giữ tâm thanh tịnh
Mặc đời nhiều khổ đau
Em là đóa mẫu đơn
Dịu dàng khoe hương sắc
Người nâng niu chăm sóc
Tình thương luôn tràn đầy
Đôi mình sao lại gặp
Để rồi buồn nhớ nhau
Tại sao kỳ lạ.vậy
Tại sao và tại sao
Hương nào rồi cũng nhạt
Sắc nào cũng sẽ tàn
Hai ta rồi cũng thế
Chỉ còn vấn vương tình

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét