TÌNH CÒN LƯU LUYẾN
Duy Sắc
Tình xưa người chắc còn lưu luyến
Nên vẫn từng đêm thổn thức lòng
Hai kẻ cô phòng cùng nhung nhớ
Chưa biết bao lâu mới tương phùng
Nhân duyên là một sợi tơ hồng
Nó buộc đôi mình phải nhớ nhau
Nếu chỉ là tình yêu nam nữ
Chắc giờ ta đã tắt lửa lòng
Chẳng ai khờ dại yêu như vậy
Khi chẳng gặp nhau lấy một ngày
Chắc có lẽ đây là định mệnh
Kiếp này mình buộc phải bên nhau
Thôi thì mình khổ trước sướng sau
Cũng là cái số biết thế nào
Khởi đầu duyên ấy là thương thật
Ta chưa có từng dối gian nhau
Xuân nào anh cũng nguyện trời cao
Hy vọng có ngày hội ngộ nhau
Bây giờ điều đó thành sự thật
Chứng tỏ đôi mình vẫn thương nhau.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét