DẠI VÌ TÌNH
Duy Sac
Ngày thu dài thê thảm
Nắng dai dẳng nung người
Khí trời hanh và ráo
Hoa nào mà dám tươi
Yêu một mình là dại
Nhưng sao ta vướng vào
Phải chăng mình mắc nợ
Lại duyên nó quện vào
Thật chứ đâu có giả
Mình nhớ hoài người ta
Một nỗi niềm khó tả
Hay mình tự kỷ à
Mình có giấc mơ xa
Thấy bóng hình người ta
Trong một chiều giông bão
Em chỉ lối cho ta
Hay do mình mắt hoa
Nhìn lầm không nhận ra
Chẳng qua nhờ phúc đức
Ông bà về cứu ta
Hpđ2018
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét