YÊU TRONG THẦM LẶNG
Duy Sac
Ai đã từng yêu trong thầm lặng
Chắc hiểu được nỗi lòng của kẻ cô đơn
Có một người yêu không dám gọi tên
Chỉ biết khắc ghi hình bóng ở trong tim
Có loại tình yêu không thể gọi tên
Nhưng nó vẫn luôn âm thầm tồn tại
Thương người ta nhưng không mong người ta thương lại
Chỉ biết đứng nhìn và nhung nhớ về đêm
Dù biết số em nhưng không dám nhắn tin
Mỗi ngày dõi theo bóng em trên mạng
Nhớ mãi nơi từng có dấu chân em
Để rồi một hôm bồi hồi bật khóc
Ôi tình yêu, tại sao ta khổ
Có phải vì ta là kẻ lụy tình
Có phải ta chưa yêu bản thân mình
Nên mãi khổ đau thương người xa lạ
Ôi tình yêu, phải chăng là nghiệp
Duyên nợ nhiều đời vay trả trả vay
Ta thương một người sao lại đắng cay
Tình mà như vậy thật là ngang trái
Em có biết chăng có kẻ mãi chờ
Hơn chục năm rồi lòng còn vương vấn
Chỉ mong cho em một đời hạnh phúc
Chỉ biết cầu cho em mãi bình an.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét