NHỚ QUÊ CŨ
Duy Sac
Mùa xuân nó lại sắp về
Tết đang ngấp nghé ngoài kia
Sao mà đời qua nhanh quá
Tủi mình vẫn chẳng có gì
Mùa xuân mi đến hoài chi
Mà xuân cứ đến làm gì
Thời gian đúng là bạc bẽo
Nó cứ vô tình trôi đi
Cố hương xa mãi chửa về
Nỗi buồn xa xứ lê thê
Cầu thực tha phương cô quạnh
Cô đơn nỗi nhớ tràn trề
Nhớ Xoan đầu ngõ nở hoa
Gia đình đầm ấm ngày mùa
Nhớ chiếc cầu ao bé nhỏ
Nhớ khóm tre xanh trước nhà
Bây giờ phiêu dạt phương xa
Giữa đất Sài Gòn xa hoa
Ngụ cư xứ người lạc lõng
Nhớ quê nước mắt hai hàng
Tách cà phê đắng cuối năm
Mình ngẫm lại mình bao năm
Chỉ toàn thấy cay và đắng
Già rồi còn mãi lang thang
Hoa xuân họ bán đầy đường
Hoa nào cũng lắm sắc hương
Muốn mua chậu mai đón Tết
Mà sao thấy khó vô cùng
Bạn bè họ rủ Tất niên
Tự nhiên mình cảm thấy phiền
Chắc tại vì mình nghèo quá
Cho nên né tránh bạn hiền
Đêm về chén rượu mình ên
Phòng trống quạnh hiu ánh đèn
Bóng mình chơi vơi vất vưởng
Buồn đâu sao lại triền miên
Nhạc Trịnh vài câu sầu thảm
Đời ta từ hạt bụi nào
Làm người bao năm một kiếp
Rồi mai cát bụi trở về
Chắc bởi do mình hay nghĩ
Cho nên tư tưởng sầu bi
Cứ sống như người thực tế
Bây gờ hạnh phúc lắm rồi
Bao giờ quay lại quê xưa
Chẳng biết là đến bao giờ
Cuộc sống càng ngày càng khó
Thôi thì ta cứ ngồi mơ
Mơ rằng mình đã về quê
Gặp lại họ hàng vui ghê
Hạnh phúc gia đình sum họp
Buồn, vui tình cảm sẻ chia
Mơ thôi chứ có được gì
Lầm lũi đời ta cứ đi
Đã biết bao xuân mơ vậy
Dù biết đời chẳng như mơ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét